Cập nhật tình hình chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế, giải trí, pháp luật, thể thao, đời sống, giao thông, góc nhìn tại Việt Nam! Thông tin nhanh chóng, liên tục cập nhật
Hôm nay, 29/7, Ủy ban kiểm tra Trung ương công bố quyết định kiểm tra giải quyết tố cáo ông Nguyễn Văn Khang, phó Bí thư tỉnh ủy, chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang.
Giàu có bất minh, nhiều doanh nghiệp sân sau?
Lý do để Ủy ban Kiểm tra TƯ thành lập đoàn kiểm tra là có đơn tố cáo ông Khang có một số biểu hiện vi phạm lợi dụng chức vụ, quyền hạn để làm lợi cho cá nhân. Ông Lê Anh Dũng, vụ phó Vụ địa phương VII-Ủy ban kiểm tra Trung ương, làm trưởng đoàn.
Theo quyết định của Ủy ban kiểm tra Trung ương, đoàn công tác sẽ xác minh làm rõ 4 nội dung: câu kết với cấp dưới gian lận trong việc đấu thầu các công trình xây dựng thuộc nguồn ngân sách tỉnh; có nhiều đất đai để mẹ đẻ đứng tên; lợi dụng chức vụ chuyển nhượng quyền sử dụng đất của gia đình với giá cao để xây dựng Trường THPT Long Bình, huyện Gò Công Tây; đang xây dựng nhà nuôi chim yến có vốn đầu tư lớn tại huyện Gò Công Tây.
Ủy ban kiểm tra Trung ương vào cuộc kiểm tra, giải quyết tố cáo chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang căn cứ vào 4 đơn tố cáo kèm chứng cứ của ông L.Q.T. (trú tại Q.3, TP.HCM) về các nội dung nêu trên.
Cụ thể, ông T. tố cáo ông Khang có 4 doanh nghiệp xây dựng là “sân sau”, mỗi DN được chia một địa bàn khác nhau. Đa số các dự án có vốn đầu tư lớn đều rơi về tay một trong bốn DN này.
Ông Nguyễn Văn Khang (giữa) - Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang.
Đơn cử là dự án đầu tư xây dựng Trường THCS Phú Thành, huyện Gò Công Tây được UBND huyện phê duyệt dự toán 15,23 tỉ đồng. Mặc dù thông báo đấu thầu rộng rãi nhưng khi bán hồ sơ thì những người ở Ban quản lý dự án huyện Gò Công Tây nói với DN đến mua hồ sơ rằng: “Dự án này đã được chủ tịch tỉnh sắp xếp cho DN H. rồi, anh chị khỏi mua hồ sơ mắc công tốn tiền”. Nghe vậy nhiều DN nghiệp rút lui không mua hồ sơ nữa.
Có 4 DN mua hồ sơ nhưng cuối cùng chỉ có 3 DN “sân sau” của chủ tịch UBND tỉnh nộp hồ sơ. Công ty TNHH Xây dựng Hữu Nghị ở TP Cần Thơ sau khi nghe thông tin này đã chủ động bỏ cuộc, không nộp hồ sơ.
Kết quả đấu thầu đúng như thông tin trước đó: DN H. trúng thầu với giá 15,09 tỉ đồng, tức chỉ giảm giá chưa tới… 1% so với dự toán! Hai DN còn lại thì cố tình bỏ giá cao hơn dự toán nên đương nhiên không trúng thầu.
Ngày 19/6, Ban quản lý dự án huyện Gò Công Tây và DN H. đã ký hợp đồng thi công dự án này. Tuy nhiên do có đơn tố cáo nên hiện dự án này vẫn chưa triển khai.
Ngày 2/7, UBND tỉnh Tiền Giang có văn bản báo cáo tỉnh ủy khẳng định việc đấu thầu được thực hiện đúng quy định(?!).
Ông T. cũng cho rằng việc đấu thầu dự án Trường THPT Long Bình, huyện Gò Công Tây (quê của chủ tịch tỉnh) năm 2014 cũng có tiêu cực. Công ty TNHH Xây dựng Hữu Nghị bỏ giá thấp hơn DN H. 1 tỷ đồng nhưng vẫn bị đánh rớt. Gói thầu này cũng về tay DN H. đúng như thông tin mà các DN đã nghe khi đến mua hồ sơ.
Chưa hết, Trường THPT Long Bình lại được xây dựng ở một khu nghĩa địa mà ở đó gia đình của ông chủ tịch tỉnh có diện tích đất được giải tỏa, bồi thường khá lớn khiến dư luận bức xúc. Ông T. kiến nghị đoàn kiểm tra làm rõ các dự án đã mà 4 DN được cho là “sân sau” của chủ tịch UBND tỉnh trúng thầu đã và đang thi công.
Về việc chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang có dấu hiệu giàu nhanh bất thường trong vài năm trở lại đây, ông T. có cung cấp cho đoàn kiểm tra hình ảnh, địa chỉ một số bất động sản giá trị rất lớn nằm ở huyện Gò Công Tây, TP Mỹ Tho... Một số công trình trên đất này do các DN “sân sau” của ông trực tiếp thi công, càng khiến dư luận nghi ngờ về tính minh bạch của các cuộc đấu thầu mà các DN này trúng thầu.
Ngày 29/7, đoàn kiểm tra đã yêu cầu ông Nguyễn Văn Khang làm giải trình đầy đủ, rõ ràng các chi tiết thuộc bốn nội dung mà đoàn sẽ tiến hành xác minh.
Từng ra quyết định sai luật
Trước đó, một chuyện hy hữu đã xảy ra tại Tiền Giang, ông Nguyễn Văn Khang, Chủ tịch UBND tỉnh này đã bị TAND tối cao TP.HCM buộc hủy quyết định sai luật trong 1 vụ kiện dân sự kéo dài 3 năm trước.
Trước đó, một chuyện hy hữu đã xảy ra tại Tiền Giang, ông Nguyễn Văn Khang, Chủ tịch UBND tỉnh này đã bị TAND tối cao TP.HCM buộc hủy quyết định sai luật trong 1 vụ kiện dân sự kéo dài 3 năm trước.
Theo đó, ngày 2/11/2013, Chi cục Kiểm lâm trực thuộc Sở NN-PTNT tỉnh Tiền Giang phối hợp với Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh kiểm tra xe tải BS 61H-0245 đang vận chuyển 6,876 m3 gỗ gõ mật không có hóa đơn chứng từ hợp lệ.
Sau đó, ông Trần Hữu Phúc (là chủ trại mộc Hồng Phúc, ở ấp Quý Thành, xã Nhị Quý, H.Cai Lậy, Tiền Giang) tới nhận là chủ hàng, đồng thời xuất trình chứng từ chứng minh nguồn gốc lô gỗ bị tạm giữ do Công ty TNHH TMDV Rực Sáng TP.HCM (Công ty Rực Sáng) bán cho cơ sở Hồng Phúc tại hóa đơn số 0000512 ngày 2/11/2013, kèm theo bản kê lâm sản có xác nhận của Chi cục Kiểm lâm TP.HCM.
Tuy nhiên, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tiền Giang cho rằng bộ hồ sơ trên có nhiều nghi vấn, nên tiến hành xác minh và kết luận số gỗ do Công ty Rực Sáng bán cho ông Phúc không phù hợp với nguồn gốc gỗ do Công ty Quang Minh bán cho Rực Sáng trước đó. Ngày 27/12/2013, Chi cục Kiểm lâm tỉnh Tiền Giang tiến hành lập biên bản vi phạm hành chính đối với ông Phúc.
Và ngày 8/1/2014, Chủ tịch UBND tỉnh ra quyết định xử phạt hành chính ông Phúc số tiền 150 triệu đồng vì hành vi “mua bán lâm sản trái pháp luật” kèm theo hình phạt bổ sung là tịch thu toàn bộ 6,876 m3 gỗ sung vào công quỹ.
Không đồng tình với quyết định xử phạt, ông Phúc cho rằng số gỗ của ông mua có hóa đơn chứng từ và địa chỉ rõ ràng. Nếu cho là gỗ lậu và bất hợp pháp thì trách nhiệm thuộc về đơn vị bán ra, cụ thể là Công ty Rực Sáng, trong khi tỉnh lại tịch thu gỗ và phạt tiền đối với người mua là vô lý.
Vì vậy, ông Phúc đã khởi kiện ra tòa, yêu cầu hủy quyết định của Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang. Tuy nhiên, tại phiên xử sơ thẩm ngày 11/9/2014, TAND tỉnh Tiền Giang đã bác đơn kiện của ông Phúc nên đương sự tiếp tục kháng cáo.
Số gỗ cơ sở mộc mua có chứng từ nhưng bị xử phạt trái pháp luật.
Bản án phúc thẩm ngày 15/5/2015 của Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã nhận định: “Căn cứ vào số gỗ bị bắt giữ, người bán gỗ chứng minh bằng hóa đơn cụ thể, gỗ phù hợp với hóa đơn. Như vậy, toàn bộ số gỗ 6,876 m3 tạm giữ của ông Phúc là có nguồn gốc hợp pháp.
Trước khi ra quyết định xử phạt hành chính cần phải xác minh tình tiết của vụ việc vi phạm hành chính theo quy định tại điều 59 luật Xử lý vi phạm hành chính. Tòa cấp sơ thẩm chưa xác minh làm rõ tính hợp pháp của lô gỗ do Công ty Rực Sáng bán cho ông Phúc đã kết luận ông Phúc vận chuyển gỗ không có giấy tờ hợp lệ là chưa chính xác”.
HĐXX phúc thẩm đã tuyên chấp nhận kháng cáo của ông Phúc, sửa bản án sơ thẩm tuyên hủy quyết định xử phạt vi phạm hành chính của Chủ tịch UBND tỉnh Tiền Giang, buộc phía thua kiện cũng phải chịu 200.000 đồng án phí hành chính sơ thẩm.
Ngân sách cử cán bộ khoa học đi công cán lấy từ tiền thuế của dân, vì thế nó phải được sử dụng một cách hiệu quả, dân chủ, công bằng, công khai và minh bạch.
Hàng năm, Nhà nước dành một khoản ngân sách đáng kể để các nhà khoa học đi nghiên cứu, học tập kinh nghiệm ở nước ngoài. Tuy nhiên, giống như ở nhiều ban, ngành khác, hoạt động này đến nay vẫn còn tình trạng kém hiệu quả và lãng phí.
Ở không ít cơ quan việc bố trí đoàn đi nước ngoài còn nặng về "giải quyết chính sách", tham quan, du lịch... Trước thực trạng này, Bộ Chính trị đã ban hành chỉ thị số 38-CT/TW về tăng cường quản lý các đoàn đi công tác nước ngoài nhằm tránh lãng phí ngân sách, tăng hiệu quả thiết thực của các chuyến đi.
Bài viết này xin đưa ra một số giải pháp để khắc phục tình trạng trao đổi khoa học thì ít, tham quan, mua bán thì nhiều.
Xác định đúng đối tượng
Số lượng người được ngân sách cấp đi trao đổi ở nước ngoài phụ thuộc vào quy mô, chức năng của mỗi cơ quan, dao động từ vài đến hàng chục người. Một thực tế không thể phủ nhận là không thiếu trường hợp, người được cử đi là những cán bộ cao tuổi, sắp về hưu. Người ta coi đó như là suất đi "dối già" tặng cho nhau.
Cũng có trường hợp cán bộ được cử đi không làm công tác nghiên cứu, mà ở các vị trí như hành chính, thư viện, lái xe… Việc lựa chọn này thường do lãnh đạo cơ quan "nhắm trước" và chỉ thông báo cho cơ quan như "sự đã rồi". Cán bộ khác trong cơ quan không có cơ hội hoặc đa phần không dám có ý kiến.
Không ít cán bộ được cử đi có trình độ ngoại ngữ ở mức độ mà để giới thiệu đầy đủ về bản thân cũng khó khăn. Vậy mà họ vẫn hồn nhiên tự hào bước lên máy bay sang học hỏi xứ người.
Không thể đi nước ngoài học hỏi, về nặng vali hàng giảm giá. Ảnh minh họa
Xác định tiêu chuẩn
Cho đến nay, hầu như chưa cho hệ tiêu chuẩn rõ ràng đối với việc lựa chọn cán bộ khoa học đi công tác ở nước ngoài. Đây là khởi đầu cho nhiều bất cập.
Có lẽ cần xác định tiêu chuẩn ngoại ngữ như là điều kiện "cần" tiên quyết bởi khác với các ban ngành khác, Nhà nước không có ngân sách dành cho việc thuê phiên dịch hỗ trợ các nhà khoa học. Đây là quy định đúng đắn, vì đa phần những người được cử công cán phải là tiến sĩ, mà đã là tiến sĩ thì chí ít trình độ ngoại ngữ đương nhiên phải đủ ở mức trao đổi khoa học.
Một tiêu chuẩn quan trọng khác là năng lực chuyên môn. Dù đi thế nào, mục đích căn cốt của những chuyến đi dạng này là giới thiệu về tiềm năng của mình, học hỏi cái hay ở bên ngoài và tìm kiếm cơ hội hợp tác với nơi đến. Để đồng thời làm được cả 3 việc này, ngoài ngoại ngữ, cán bộ được cử đi phải là người có đủ kiến thức chuyên môn, tầm nhìn.
Tuy nhiên, khác với ngoại ngữ, năng lực chuyên môn đôi khi mơ hồ và việc đánh giá nhiều khi không tránh khỏi cảm tính. Do đó, nên chăng quy định số công trình nghiên cứu phù hợp với chuyên môn được phân công tối thiểu đã được in trong 2-3 năm liên tiếp trước khi đối tượng được xem xét cử đi? Nên chăng ưu tiên những người đã có công trình in ở nước ngoài mà không sử dụng ngân sách của nhà nước?
Cán bộ được dự kiến cử đi phải có bản đề cương chi tiết cho chuyến đi, bao gồm đi đâu, tại sao lai chọn nơi đó, làm việc với ai, trao đổi những gì, học hỏi những gì…? Đây không phải là vẽ ra thủ tục để "hành" cán bộ, mà trên thực tế đây là các quy trình tối thiểu trong hoạt động trao đổi khoa học.
Quy định về tuổi đời có thể không quá quan trọng nhưng cũng cần có hạn mức, bởi việc cử cán bộ chỉ còn vài tháng nữa sẽ về hưu đi liệu có ích lợi gì? Nhất là khi cả một hàng dài cán bộ trẻ đủ ngoại ngữ, thừa sức khỏe, đam mê vẫn thầm lặng, nhẫn nại đợi chờ?
Quy trình lựa chọn
Việc lựa chọn cử cán bộ đi nên được công khai từ đầu năm. Thông tin về số người, ngân sách cần được minh bạch. Mọi cán bộ nghiên cứu đều được tham gia ứng cử, xây dựng kế hoạch và bảo vệ nó tại cơ quan trước khi việc bỏ phiếu lựa chọn được tiến hành.
Nếu quy trình này được tiến hành như vậy, các nhà khoa học sẽ được toàn quyền lựa chọn điểm đến sao cho phù hợp với chuyên môn và dĩ nhiên trong khuôn khổ ngân sách cho phép. Điều này giúp tránh được tình trạng cả đoàn công tác với chuyên môn khác nhau cùng đến một địa điểm, gây lãng phí do không có cơ hội để tất cả mọi người cùng trao đổi.
Sau mỗi chuyến đi, mỗi cán bộ phải có báo cáo chuyên môn riêng, trình bày công khai trước cơ quan về kết quả chuyến công tác.
Việc lựa chọn cán bộ không thể theo kiểu "xếp hàng", "đồng lần" hay thậm chí "yêu thì cho đi, không yêu thì cho ở nhà". Cán bộ nào có đủ năng lực, điều kiện, hoạt động trao đổi đem lại hiệu quả cụ thể cần phải được ưu tiên. Không có gì là bất bình đẳng khi người yếu kém không bao giờ được đi và người có năng lực thường xuyên nhận được vé máy bay.
Cũng không thể loại bỏ những người thường xuyên được đi trao đổi nước ngoài nhưng bằng tiền tài trợ từ phía bạn. Sẽ là bất công nếu cho rằng những người đó phải nhường cơ hội "đi Tây" cho người khác.
Thay lời kết:
Ngân sách cử cán bộ khoa học đi công cán lấy từ tiền thuế của dân và vì thế nó phải được sử dụng một cách hiệu quả, dân chủ, công bằng, công khai và minh bạch. Thêm vào đó, những người được cử đi phải là "tinh hoa" của mỗi cơ quan, có như thế việc trao đổi, hợp tác khoa học mới có thể được thực hiện, đem lại ích lợi cho bản thân cơ quan ấy hay rộng ra là nước nhà.
Bằng không, kết quả của những chuyến đi ấy sẽ chỉ là những vali ních đầy hàng ngoại giảm giá.
Tính đến 13h30, ngày 28/7, tại Quảng Ninh, mưa lũ đã làm 13 người thiệt mạng, 4 người mất tích.
14h40: Thi thể đứa con gái nằm cạnh người cha đã được lực lượng cứu hộ đưa lên, hiện người mẹ vẫn còn nằm trong đống đất đá.
Việc đào bới đất đá để đưa người mẹ ra khỏi đống đổ nát được tiến hành rất cẩn thận, lực lượng cứu hộ phải đào bới bằng tay để không ảnh hưởng đến nạn nhân.
Tính đến thời điểm hiện tại, đã có 13 người chết và 4 người mất tích do mưa lũ.
14h30: Lực lượng cứu hộ đã đưa được 1 nạn nhân ra ngoài, nạn nhân này được cho là người cha. Đồng thời, những người tìm kiếm cũng phát hiện thêm một cánh tay nạn nhân lộ ra tại khu vực tìm kiếm được cho là của người mẹ đứa trẻ.
Lực lượng chức năng đã đưa được 1 nạn nhân ra ngoài
14h: Đã một giờ đồng hồ trôi qua kể từ khi lực lượng cứu hộ phát hiện được vị trí của 2 nạn được cho là 2 cha con đang ôm nhau, nhưng đến hiện tại, lực lượng cứu hộ vẫn chưa thể đưa được 2 nạn nhân này ra khỏi đống đổ nát... Lực lượng cứu hộ vẫn đang nỗ lực đào bới đất đá và áp dụng các biện pháp để có thể đưa nạn nhân ra ngoài sớm nhất.
13h20: Hiện tại, lực lượng cứu hộ đã tìm được 2 nạn nhân tử vong do sập nhà tại phường Bãi Cháy, TP Hạ Long và đã liên hệ được với gia đình nạn nhân.
Hai nạn nhân tử vong vừa được tìm thấy là anh Nam (khoảng 30 tuổi), quê quán Tam Nông, Phú Thọ và anh Quốc (khoảnhg 30 tuổi), quê Quỳnh Lưu, Nghệ An.
Tính tới thời điểm hiện tại, trận mưa lũ lịch sử tại Quảng Ninh đã làm 10 người chết, 7 người mất tích.
1316: Đã xác định được vị trí của 1 nạn nhân nữa trong vụ sạt lở, lực lượng cứu hộ đang đưa ra ngoài, 2 nạn nhân được xác định là 1 người đàn ông và 1 cháu bé.
13h15: Lực lượng cứu hộ đã xác định được vị trí của một nạn nhân tiếp theo, hiện nạn nhân đang được đưa ra ngoài.
13h10: Máy xúc đã được huy động đến tiếp cận hiện trường vụ sạt lở.
13h: Thượng tá Lê Đình Thương - Phó Ban Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Ninh có mặt tại hiện trường chỉ đạo việc cứu hộcho biết: Trong khu vực vẫn còn 20 hộ nằm trên đường đi của dòng nước từ thượng nguồn đổ xuống có nguy cơ sạt lở. Hiện các lực lượng chức năng đang bắt đầu triển khai việc di dời để đảm bảo an toàn cho các hộ này...
Thượng tá Thương cho biết thêm, khối lượng đất đá tại khu vực xảy ra sạt lở ước tính khoảng hơn 1000m3. Hiện lực lượng cứu hộ được chia thành 2 ca, mỗi ca 50% lực lượng thay phiên nhau tìm kiếm. Vị trí của các nạn nhân ước lượng nằm sâu khoảng 4-5m dưới khối đất đá, hiện lực lượng vẫn tiếp tục đào xuống các lớp đất đá để tìm kiếm tung tích nạn nhân.
Tại hiện trường, lực lượng cứu hộ cũng bắt đầu nhận thấy hiện tượng xì gas từ bình gas của gia đình nạn nhân...
12h: Đến thời điểm hiện tại, các nạn nhân trong vụ sạt lở kinh hoàng sáng sớm nay tại Quảng Ninh mới chỉ xác định được nạn nhân Cao Văn Vỹ (khoảng 40 tuổi) còn sống. Hai nạn nhân đã tử vong, 6 nạn nhân vẫn bị vùi lấp dưới khối đất đá hàng nghìn mét khối. Thời điểm hiện tại, cơ quan chức năng và người nhà nạn nhân có mặt tại hiện trường đều chuẩn bị tâm lý, khả năng sống sót của các nạn nhân còn lại rất thấp.
Những án hương đã được lập
Hiện lực lượng cứu hộ vẫn chạy đua với thời gian để cố gắng cao nhất có thể cứu sống được những nạn nhân còn lại.
11h: Đại tá Trần Văn Bằng - Phó chính ủy Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Ninh cho biết: Hiện tại, việc cứu hộ các nạn nhân trong vụ sạt lở đất có sự nỗ lực tham gia của rất nhiều lực lượng: Cảnh sát cơ động, công an, Bộ đội Biên phòng, cứu hỏa, hội chữ thập đỏ, y tế...
Lãnh đạo TP Hạ Long đã có mặt tại hiện trường để chỉ đạo trực tiếp công tác cứu hộ các nạn nhân vụ sạt lở sáng sớm 28/7
Tỉnh Quảng Ninh huy động xe đặc chủng của quân đội để ứng cứu người dân trong mưa lũ.
Đại tá Trần Văn Bằng cũng cho biết thêm, Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Ninh là một trong những đơn vị đầu tiên tiếp cận 29 hộ dân với 74 nhân khẩu tại bản Nà Na bị cô lập trong mưa lũ.
Hiện tại, ở Quảng Ninh vẫn đang có mưa lớn
Thông tin liên lạc tại bản Nà Na đã bị cô lập hoàn toàn do cột thu phát sóng tại đây bị đổ.
10h45: Mưa lớn ở chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhiều khu vực tại Quảng Ninh đã phải cắt điện.
10h30: Công tác cứu hộ vẫn đang được tiến hành khẩn trương nhưng hiện vẫn chưa có thông tin về nạn nhân được cứu ra khỏi đống đổ nát.
Theo nhiều người dân xung quanh khu vực xảy ra vụ sạt lở cho biết, những căn nhà của các hộ gia đình xung quanh cũng có dấu hiệu sạt lở và nguy hiểm. Vụ sạt lở kinh hoàng xảy ra với gia đình bà Nguyễn Thị Thược sáng sớm nay khiến những hộ dân này vô cùng hoang mang vì gia đình họ cũng đang nằm trong diện nguy cơ....
10h: Tính đến 10h, ngày 28/7, tại TP Hạ Long, mưa lụt đã làm 6 người thiệt mạng, 10 người vẫn đang mất tích.
Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Văn Đọc trực tiếp chỉ đạo phòng chống mưa lụt tại phường Bãi Cháy (TP Hạ Long).
Trong đó, phường Cao Thắng có 2 người thiệt mạng, 6 người mất tích, phường Mông Dương 3 người thiệt mạng, phường Hồng Hà 1 người thiệt mạng, phường Bãi Cháy 2 người mất tích. Còn 2 người chưa xác định được chính xác địa chỉ.
Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Văn Đọc trực tiếp chỉ đạo chống mưa lụt tại Cẩm Phả vào tối 27/7.
Ông Nguyễn Văn Đọc, Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ninh ra Chỉ thị yêu cầu toàn tỉnh dừng tất cả các công việc tập trung cho khắc phục hậu quả mưa lụt.
Đồng thời chỉ đạo yêu cầu lực lượng bộ đội ứng cứu ngay những gia đình bị nạn, trích ngay ngân sách tỉnh hỗ trợ các địa phương khắc phục hậu quả mưa lũ và hỗ trợ cho các gia đình gặp nạn.
Nhà trọ tại phường Bãi Cháy, TP. Hạ Long bị sập trong đêm. Rất may không có thiệt hại về người
Lữ đoàn 147 Hải Quân điều xe lội nước và chiến sĩ đến điều tiết giao thông và hỗ trợ người dân
9h30:
Thông tin mới nhất PV vừa nhận được, lực lượng cứu hộ đã tìm thấy 2 người trong đống đổ nát là mẹ con chị Đỗ Thị Hiên và cậu con trai đang học lớp 12. Hai nạn nhân đã được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện tuy nhiên cả hai đều đã tử vong...
Hiện lực lượng cứu hộ vẫn đang nỗ lực tìm kiếm những nạn nhân còn lại.
Công tác cứu hộ vẫn đang được tiến hành khẩn trương
9h: Lực lượng cứu hộ đã tiếp cận hiện trường vụ sạt lở, tuy nhiên vẫn chưa tìm thấy thêm nạn nhân nào. Lực lượng cứu hộ đang phải phân chia khu vực, xác định vị trí nạn nhân để việc tìm kiếm thuận lợi hơn.
Hiện những con đường tiếp cận lên ngọn đồi nơi có 3 căn nhà bị sạt lở đều hết sức khó khăn do đang mưa lớn, đất đá do sạt lở liên tục trôi xuống khiến khu vực sạt lở bị cô lập.
Rất nhiều người dân đã tìm đến hiện trường vụ tai nạn nhưng đều phải đứng từ xa nhìn vào, không có cách nào hỗ trợ được việc tìm kiếm nạn nhân.
8h45:
Các lực lượng cứu hộ đang cào đất đá, tìm kiếm các nạn nhân.
Lực lượng Chữ thập đỏ cùng người dân tham gia tìm kiếm nhưng không có kết quả. Lực lượng tìm kiếm càng đào xuống để tìm nạn nhân thì càng sạt lở khiến công tác tìm kiếm vô cùng khó khăn.
Lực lượng chức năng phải liên hệ với các đơn vị bộ đội để hỗ trợ việc tìm kiếm.
8h30: Hiện tại lực lượng chức năng mới cứu thoát được một người con trai của bà Thược và đã đưa anh này đi cấp cứu. 8 người còn lại trong gia đình vẫn chưa rõ tung tích, lực lượng tìm kiếm đang nỗ lực tìm kiếm nạn nhân trong đống đổ nát...
Nhận được tin báo, ông Nguyễn Văn Học, Phó Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường Cao Thắng, TP Hạ Long cũng đã có mặt hỗ trợ chỉ đạo việc tìm kiếm các nạn nhân.
Tin nhanh về vụ việc, vào khoảng 5h sáng nay, nhiều người dân tổ 44, khu phố 4, phường Cao Thắng nghe thấy tiếng kêu cứu trên ngọn đồi bên cạnh. Khi hướng về khu vực có nạn nhân kêu cứu thì phát hiện sạt lở kinh hoàng khiến 3 ngôi nhà bị đổ sập.
Thông tin từ người dân cho biết, những người trong ngôi nhà này đều là trong một gia đình gồm bà Nguyễn Thị Thược, 2 người con trai, 2 người con dâu và 4 cháu nhỏ.
"Họ nháo nhào, đôn đáo để chạy vạy, xin xỏ cho con mình vào được một trường như ý dù có phải trái tuyến, mất nhiều tiền lo lót"...
Một số năm trở lại đây, cứ vào dịp hè hàng năm - nghĩa là trước niên học mới - những bậc cha mẹ có con nhỏ sắp vào học lớp 1 ở Hà Nội lại vô cùng lo lắng cho việc con mình sẽ vào học trường nào sau khi chấm dứt 3 năm ở trường mầm non. Và họ nháo nhào, đôn đáo để chạy vạy, xin xỏ cho con mình vào được một trường như ý dù có phải trái tuyến, mất nhiều tiền lo lót.
Đó là một sự việc quả là bất thường mà khoảng 10 năm trở về trước không hề có. Ngày ấy, các em nhỏ hết tuổi mầm non, cứ việc lên học lớp 1 theo đúng địa lý khu vực căn cứ theo hộ khẩu. Việc này do trường mầm non chuyển lên, gia đình các em không phải làm bất cứ việc gì, ngoài việc đưa cháu đến tựu trường vào ngày khai giảng sau khi đã biết con mình sẽ học ở trường nào. Không có việc xin “trái tuyến” như những năm gần đây, vì chất lượng các trường như nhau, không có sự quá chênh lệch như bây giờ để dẫn tới tình trạng phụ huynh phải đổ xô “chạy” cho con mình vào trường tốt, trường “điểm”.
Nhiều phụ huynh đôn đáo "chạy" trường điểm cho con
Ngày trước có một vài trường hợp đặc biệt nào đó, ví như gia đình bé chuyển chỗ ở nhưng chưa kịp chuyển hộ khẩu thì chỉ cần làm đơn, có công an quản lý hộ khẩu xác nhận là được nhà trường chấp nhận. Tuyệt nhiên không có sự đua nhau chạy vạy như hiện nay.
Có thể nói hiện trạng vừa nói trên là một trong những điều nhức nhối mà ngành giáo dục Thủ đô, bên cạnh những thành tích đáng kể nào đó đã đạt được, còn khiến người dân- đặc biệt là gia đình có con sắp vào lớp 1- kêu ca, phàn nàn.
Quả là thật khó chấp nhận khi cùng trên một mặt bằng giáo dục chung ở Hà Nội, cùng một sự quản lý của hệ thống điều hành từ cấp Sở trở xuống các phòng giáo dục, cùng một chủ trương, đường lối, chính sách giáo dục của Nhà nước mà lại có hiện tượng: Có những trường rất yếu kém, và có những trừơng nổi trội về mọi phương diện - chủ yếu là chất lượng dạy dỗ của giáo viên và phương tiện, cơ sở vật chất của trường, lớp.
Chính sự chênh lệch quá đáng này mới tạo nên việc nhiều gia đình cố “chạy” bằng được cho con mình vào trường “điểm”. Thế nào là “điểm” và “điểm” ở những khâu gì? Chắc chắn không thể là những thứ ngoài việc giảng dạy và những phương tiện phục vụ cho tiêu chí hàng đầu đó. Chế độ ta ưu việt. Đảng và Nhà nước ta chẳng những luôn coi trọng mà còn đặc biệt ưu tiên cho sự nghiệp giáo dục, càng không bao giờ tạo nên sự bất bình đẳng trong việc hưởng thụ giáo dục của tất thảy các em nhỏ. Ngay con em những kẻ phạm tội đang ở tù vẫn còn được học tập bình thường huống hồ của mọi công dân lương thiện.
Vậy người ta có quyền thắc mắc: Tại sao lại có sự chênh lệch quá đáng giữa các trường cùng trên địa bàn Thủ đô, để dẫn đến tình trạng trường thì quá tải, ai cũng đổ xô xin cho con vào học, còn trường thì lèo tèo học sinh, mỗi lớp chỉ mươi em, chưa đủ chỉ tiêu theo quy định đối với mỗi giáo viên đứng lớp? Ở nơi cung không đủ cầu, lẽ đương nhiên là phát sinh tiêu cực bởi cuộc “chạy đua” của các bậc cha mẹ “tất cả vì con em chúng ta”.
Ảnh minh họa
Nói chung, tâm lý các bậc cha mẹ, ông bà đều muốn cố gắng tìm mọi cách, bằng mọi giá cho con cháu mình vào học được ở các trường họ dùng từ “tử tế” để không áy náy, nhất là những gia đình có đứa đầu tiên học lớp 1. Vậy nên dù nghèo, khó khăn đến mấy, họ cũng cố gắng bằng được. Ai không chạy được thì tủi thân, buồn phiền, nhìn đứa con, cháu mình buộc phải vào trường “đúng tuyến”, nhưng không phải là “điểm” mà ngầm thương cho nó.
Cũng là con trẻ- những mầm non của đất nước- mà sao đứa vào trường cao sang, đứa lại phải vào nơi mà các bậc cha mẹ chúng cho là “không tử tế”? Chúng thì hồn nhiên, đâu có biết tất cả do bố mẹ, ông bà mình phải lao vào một cuộc chạy đua, rốt cuộc thành hay bại sẽ dẫn đến chúng phải vào học ở những nơi khác nhau.
Và đội ngũ những “kỹ sư tâm hồn” kia, bỗng dưng tự nhiên mà người này thì kiêu kỳ ngẩng mặt, còn kẻ khác lại ngậm ngùi buồn tủi do xã hội phân công vào những trường thật khác nhau mà nhận được sự vồ vập hoặc ghẻ lạnh, đối ngược của các phụ huynh gia đình có con cháu vào học.
Hãy trả lại sự công bằng, bình đẳng cho tất cả các trường, cho mọi giáo viên, cho bầy trẻ thơ dẫu chỉ là tương đối. Sự chênh lệch hẳn nhiên là có, và có thể chấp nhận được, nhưng chỉ có thể ở mức độ một tám, một mười. Như hiện nay là không thể chấp nhận.
Lẽ nào việc này cứ mỗi năm lại gia tăng trầm trọng, lộ liễu hơn? Và người dân, nhất là những người có con cháu sắp vào học lớp 1 bao giờ mới không còn phải chứng kiến tình cảnh này?
Trả lời câu hỏi này chỉ có thể là ngành giáo dục – đào tạo thủ đô và trên đó là UBND TP Hà Nội. Môi trường giáo dục, hơn bất cứ ở dâu, không thể tồn tại những biểu hiện phản nhân văn. Đó là nỗi bức xúc đã rung thành những hồi chuông gióng giả, riết ráo, chấn động toàn xã hội mỗi độ niên học mới sắp sửa bắt đầu./.
Nghe mức án, gia đình bị cáo lầm bầm: “Dại quá, yêu đương trai gái kiểu chi để ra nông nỗi ni. Có 15 phút mà đắt hơn cả mấy cô hoa hậu, đã vậy còn phải đi tù”.
Người nhà bị hại thì mặt nặng như chì, bảo gia đình bị cáo đã thỏa thuận bồi thường, đưa trước 1 triệu, số còn lại hứa khi ra tòa sẽ giao, vậy mà giờ vẫn không thấy. “Thằng đó nói với tòa ra tù sẽ làm lụng kiếm tiền để bồi thường, nhưng lỡ đi tù xong, họ không bồi thường thì làm răng?”, mẹ bị hại lo lắng.
Vô tâm ngủ, quên phiên xử
Trước đó, sáng ngày 19/2/2015 (tức mùng Một Tết Ất Mùi), Nguyễn Văn Huynh (SN 1994, ngụ phường Hương Long, TP.Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế) trong khi đi chơi, đã đưa Trần Thị Hoàng (SN 2000) vào nhà nghỉ và quan hệ tình dục một lần. Khi thực hiện hành vi, Hoàng chưa đủ 16 tuổi nên Huynh phạm vào tội “giao cấu với trẻ em”.
Phiên tòa diễn ra tại TAND TP.Huế vào một chiều cuối tháng 7/2015 không giống nhiều phiên tòa khác, khi gần đến giờ xử án, phòng xử vẫn trống trơn, người thư ký ghi biên bản mấy lần ra vô hỏi “bị hại đến chưa?”, “gia đình bị cáo đến chưa?”. Phải một lúc sau, gia đình bị cáo mới lục tục kéo đến. “Họ mời 2h thì 2h mình tới, chứ tới sớm mần chi”, người nhà làu bàu giải thích với bị cáo.
Mẹ bị cáo Huynh dáng vẻ lam lũ, chất phác, đến tòa cùng cô con gái và vài người thân hai bên gia đình nội ngoại. “Chồng tui mất lâu rồi. Đứa con gái đã có chồng. Thằng Huynh là con út trong nhà, nó hiền lắm, đang đi học nghề thợ giày, chưa kịp ra nghề đã bị bắt. Phải chi yêu đương trai gái, hắn dẫn về nhà thì tui còn biết mà ngăn chặn, chứ quen biết giữa đường giữa chợ tui có biết mô”, người mẹ thở dài.
Người chủ nhà nghỉ được triệu tập đến tòa làm chứng kể, hôm Huynh đến thuê phòng là mồng Một Tết. Đầu năm, nhà nghỉ “dễ tính” không yêu cầu xuất trình giấy chứng minh nhân dân. “Nhưng con bé đó cao lớn phổng phao lắm. Tui nhìn còn lầm chứ đừng nói mấy đứa thanh niên choai choai mới lớn. Không hỏi tuổi là lầm ngay”, chủ nhà nghỉ giải thích.
Quá giờ đã lâu vẫn không thấy gia đình bị hại đến. Phiên tòa suýt chút nữa bị hoãn vì thư ký không liên lạc được với gia đình bị hại. Mẹ bị cáo càm ràm: “Mấy ngày trước, bà ấy còn gọi điện nhắc tui chiều ni nhớ đến tòa, rứa mà chừ lại không thấy mặt”. Nghe phong thanh phiên tòa có thể bị hoãn nếu gia đình bị hại không đến, một thanh niên lật đật lôi điện thoại ra, sau khi nói vài câu qua điên thoại, người này thông báo với mẹ bị cáo: “Bà ấy bảo ngủ quên. Giờ mới đang thay đồ rồi chạy lên ngay”, cả hội trường thở phào nhẹ nhõm.
Một người buột miệng: “Kỳ vậy, phiên xử liên quan đến con gái mình mà còn ngủ quên, sao vô tâm vậy?”.
Có tiền thì mới xin giảm án
Một người xúi mẹ bị cáo: “Ra đứng ngoài cổng mà đón “sui gia” đi. Chứ bà ấy không biết đường, đi loanh quanh trong tòa án chắc cả tiếng mới đến được phòng ni”. Mẹ bị cáo thở dài, bảo nếu làm sui được, thì đã “ém” luôn mọi chuyện, đâu đến nỗi phải dẫn nhau ra tòa.
“Con trai tui nói, hai đứa chỉ là bạn bè, không có yêu đương, hắn nhất quyết không lấy, thà đi tù còn hơn. Chứ nếu không tui đã xin cưới hỏi đàng hoàng, rồi đợi con bé đủ tuổi, mình lên phường đăng ký kết hôn cũng được”, người mẹ giọng thiểu não. Bà còn nói thêm: “Ngày đầu năm hắn không lo đi tảo mộ, dẫn nhau đi chơi làm chi không biết, để chừ phải ra ri. Nếu hôm đó hắn đi với tui lên mộ ba hắn thắp nhang, thì mô có phải đi tù”.
Gần 3h chiều, gia đình bị hại mới tất tả chạy đến, bị hại Hoàng đi cùng mẹ và anh trai. Phải di chuyển chỗ ngồi đến mấy bận, mẹ con bị hại mới ngồi đúng vị trí của mình tại phiên tòa. Người mẹ dáng người nhỏ thó, ốm tong teo, hàm răng trước sứt sẹo mấy cái khiến miệng bà trở nên móm mém mỗi khi nói chuyện.
Vân vê đôi bàn tay nứt nẻ còn dính đầy dầu mỡ, vài nếp móng tay đen sì nhọ than, mẹ bị hại kể về gia cảnh. Chồng bà mất cả chục năm nay, trong một lần đi làm về thì ông gặp phải kẻ sa rượu tông vào. Chồng bà nằm bệnh viện hơn một ngày người nhà mới biết, bác sĩ ráng chữa chạy nhưng không qua được. “Ngày trước nghèo, nhưng có ông ấy đi làm thợ nề, cũng đủ cái ăn, chứ nghề làm bánh ép của tui chẳng được bao nhiêu. Giờ đứa lớn đang đi học nghề, đứa nhỏ đang đi học chữ, chỉ có con Hoàng là đi bán áo quần cho người ta, không ngờ…”, bà than thở.
Người mẹ kể, chiều hôm con gái bà “xảy ra chuyện”, nhờ đứa bạn của con “méc”, bà mới biết: “Tui còn la con bé ấy, ngày đầu năm, đừng có đặt điều nói xấu con tui. Con bé kia tức quá, mới bảo tui về hỏi kỹ con gái thì biết”. Bà tức tốc về nhà, sau khi gặng hỏi con, hiểu ngọn ngành, bà chạy đi báo công an. Còn cô con gái bị mẹ la một trận tơi bời, liền nằm lì trong nhà đến mấy ngày, khiến người mẹ hoảng hồn, tưởng con tuyệt thực đến chết.
“Lúc đầu nghe chuyện, xót con, tui mới làm dữ. Chứ giờ hai gia đình “huề” rồi. Tui đòi bồi thường 10 triệu, nhưng thấy hoàn cảnh họ cũng khổ nên bớt xuống còn 7,5 triệu. Họ đưa trước 1 triệu, hứa ra tòa sẽ đưa tiếp”, mẹ bị hại kể. Bà bảo, nếu giờ nhà bị cáo không đưa tiền, bà sẽ không xin giảm nhẹ tội cho bị cáo.
Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
“Ai rủ hắn cũng đi hết”
Phiên tòa bắt đầu, sau khi VKS công bố bản cáo trạng, bị cáo Huynh cúi đầu cho biết, vụ việc diễn ra đúng như cáo trạng. Bị cáo khai, quen bị hại được gần 3 tháng. Hôm đó, bị cáo chở bị hại đi chơi về thì rủ bị hại vào nhà nghỉ. Bị hại đồng ý.
Tòa: “Khi bị cáo rủ bị hại vào nhà nghỉ, hai người đã ở gần nhà nghỉ chưa?”.Bị cáo: “Dạ chưa, còn xa lắm, phải gần 2km”.
Tòa: “Bị cáo dẫn bị hại vào nhà nghỉ bao lâu thì ra?”.
Bị cáo: “Dạ 15 phút thì ra”.
Tòa: “Khi thực hiện hành vi phạm tội, bị cáo có biết bị hại bao nhiêu tuổi không?”.
Bị cáo: “Dạ khi đó không biết, nhưng chừ thì biết rồi”.
Ngồi bên dưới, nghe tòa chất vấn bị cáo, bị hại đưa tay lên che miệng cười, đến lúc tòa hỏi mình, cô bé luống cuống đứng dậy, nói líu ríu. Bị hại cho rằng, bị cáo khai không đúng.
Tòa: “Cháu nói không đúng, vậy không đúng chỗ nào?”.
Bị hại: “Dạ khi nớ anh Móp (tên ở nhà của Huynh) chỉ rủ cháu đi chơi, không rủ vô nhà nghỉ”.
Tòa: “Không rủ cháu vô nhà nghỉ, sao cháu lại vô. Vậy lời khai của cháu tại cơ quan điều tra có đúng không?”.
Bị hại: “Dạ đúng”.
Tòa công bố một số lời khai của bị hại tại CQĐT, có sự chứng kiến của người mẹ. “Khi Móp rủ tôi vào nhà nghỉ chơi, tôi nói “thôi đi về” nhưng Móp vẫn vào nhà nghỉ nên tôi đi theo Móp. Lúc bà chủ đưa chìa khóa cho Móp, Móp đi vào phòng, tôi đi theo. Móp đóng cửa phòng rồi cả hai nằm xuống giường…”. Nghe đến đây, khuôn mặt bị hại bất giác đỏ bừng.
Nữ hội thẩm tham gia xét hỏi: “Khi bị cáo rủ cháu vào nhà nghỉ chơi, cháu có biết “vào chơi” nghĩa là thế nào không?”.
Bị hại: “Dạ biết”.
“Biết sao lại vào?”.
“Dạ không biết, cháu chưa vào đó bao giờ, cháu vào lần đầu”, bị hại luống cuống chối.
Mấy người bạn của bị cáo, lẫn bị hại ồ lên, bàn tán râm ran, “hắn nói láo đó, hắn mà chưa vào đó. Ai rủ hắn cũng đi hết”. Bị hại quay ngoắt đầu lui phía sau, nguýt một cái rõ dài.
Vị hội thẩm nhắc nhở: “Cháu còn rất nhỏ, nhưng đã sớm có cách sống không đúng đắn. Bị cáo không bắt ép, không lôi kéo cháu vào nhà nghỉ. Nếu cháu không đồng ý thì có thể từ chối. Mà nếu có bị bắt ép, mình cũng có thể la lên, cầu cứu mọi người trợ giúp. Nếu cháu không đồng ý, thì bị cáo đã không phạm tội, và cháu cũng không bị tổn thương”. Quay sang mẹ bị hại, bà nói tiếp: “Tôi nói cho mẹ bị hại rõ, ở đây còn có trách nhiệm của bà trong việc giáo dục con cái. Bà phải lo quản lý con mình, chứ không phải để xảy ra chuyện rồi đi đòi bồi thường, khi đó con bà bị người khác hại mất rồi. Bà về quản lý lại con mình, đừng để con cái trượt dài trên con đường hư hỏng, để rồi khi lớn lên, làm những công việc trái với luân thường đạo lý, thuần phong mỹ tục”.
Khi nghe VKS đề nghị mức án từ 12 tháng đến 18 tháng, mẹ bị cáo nói lập bập như sắp khóc: “Xin tòa giảm án cho con tui, chứ mô mà nhiều rứa”. Một người thuộc “phe” bị hại trợn trừng mắt: “Hại đời” con gái người ta, mất hết cả danh dự, mà chừng đó năm thì rẻ bèo quá”.
Người nhà bị cáo “phản pháo”: “Ai “xin” hắn cũng “cho” hết, chứ mô phải chắc thằng ni. Giám định pháp y cho kết quả, trước đó con bé ấy từng “đi” với nhiều người khác rồi”. Bị cáo thì cúi đầu, nói lí nhí: “Vì gia đình có hoàn cảnh khó khăn, xin tòa cho hưởng mức án nhẹ, để ra tù đi làm, kiếm tiền bồi thường cho bị hại”.
Tòa tuyên phạt bị cáo Huynh 12 tháng tù. Do gia đình bị cáo đã bồi thường 1 triệu đồng, nên số tiền còn lại phải bồi thường là 6,5 triệu đồng. Nhiều người tặc lưỡi, bảo “giá” đắt quá, 12 tháng tù và 7,5 triệu đồng cho 1 lần vào nhà nghỉ chưa đầy 15 phút.
Vừa nghe mức án, gia đình bị cáo lầm bầm: “Dại quá, yêu đương trai gái kiểu chi để ra nông nỗi ni. Có 15 phút mà đắt hơn cả mấy cô hoa hậu, đã vậy còn phải đi tù”.