Cập nhật tình hình chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế, giải trí, pháp luật, thể thao, đời sống, giao thông, góc nhìn tại Việt Nam! Thông tin nhanh chóng, liên tục cập nhật
Không hiểu vì lý do gì mà ông Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bị hàng loạt blog lập ra chỉ “ưu ái” dành riêng các bài viết về ông nhiều hiếm có đến vậy.
Nào là http://www.phucvophuc.com/, www.phucdaunieng.net,http://lanhdaovietnam.blogspot.com/ , ...Không chỉ vậy, càng gần đến Đại hội Đảng XII, ông Phúc càng được cả hệ thống truyền thông “lề trái” hay còn gọi là “phong trào dân chủ” từ Việt Tân, Dân luận, ba sàm, Bauxite Việt Nam, Tin tức Hàng ngày...đăng tải tràn ngập các bài viết từ nguồn những blog dành riêng cho ông Phó Thủ tướng nói trên.
Trước mức độ lan tỏa trên khắp các “mặt trận” zân chủ từ các trang tin cuốc tế BBC, RFA cho đến facebook và các diễn đàn khác cho thấy “quy mô” cuộc chiến với quyết tâm “tiêu diệt” ông Phó Thủ tướng bằng sự “lan tỏa” tin tức trên mạng Internet. Trước sự thêu dệt bài bản này, báo Tuổi trẻ đã phải đưa tin việc Văn Phòng Chính phủ chính thức trả lời không có ông “Nguyễn Đức Hạnh” nào hiện đang công tác ở VPCP và đơn tố cáo ông Nguyễn Xuân Phúc mới nhất là bịa đặt ở phần “tác giả”, tức “người tố cáo”. Cộng đồng mạng cũng đi truy lùng những bức ảnh được các blog kiểu “Phúc phản Phúc” cho là nhà thờ họ của ông Phúc ở Đà Nẵng hóa ra lại là căn nhà mẫu của một người dân ở TP Hồ Chí Minh. Một số mẫu biệt thự, ảnh còn lại phần lớn đều được lấy từ các trang về bất động sản ở trên mạng với kiểu cách y trang mẫu “nhà thờ họ” như trên.
Vấn đề đặt ra là vì sao ông Phúc được ưu ái gây “dư luận” đến vậy?
Tìm hiểu hóa ra ông từng là Chủ nhiệm VPCP, tiếp đến lại là Phó Thủ tướng đặc trách mảng chống tham nhũng – tức lĩnh vực gai góc thường được bộ máy chính quyền dành cho những cán bộ “có tầm” và “trong sạch”.
Thêm nữa, tìm hiểu qua công cụ google cũng thấy được tần suất truyền thông trên báo chí Nhà nước dày đặc về các công việc thường nhật của ông đều là những lĩnh vực nóng bỏng, gai góc hiện nay, như Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo xử lý đối tượng gian lận xăng dầu, Nguyễn Xuân Phúc: Tiếp tục kiểm tra 22 bộ, ngành, cơ quan về kết quả chống tham nhũng 10 năm qua, Phó Thủ tướng: Thay ngay cán bộ “nối giáo” cho người buôn gian bán lận, Phó Thủ tướng: Đẩy nhanh tiến độ điều tra, xét xử các vụ án lớn, Phó thủ tướng yêu cầu xử lý nghiêm Viện trưởng say rượu tông 6 người, Phó Thủ tướng yêu cầu xử lý cho bằng được “xe vua” , Phó Thủ tướng nêu diễn biến phức tạp về biển Đông trước Quốc hội ..., Lật tẩy thủ đoạn tham nhũng trong ngân hàng ...
Không chỉ xuất hiện dày đặc trên truyền thông với vai trò chỉ huy, điều hành công việc của Chính Phủ, ông còn là một chính khách được “giật tít” nhiều trên truyền thông với phát ngôn được dư luận đồng tình, ủng hộ, như: “Dân chưa nói, ông đã sa sả là không được” - Tuổi Trẻ Online, mọi tài sản tham nhũng phải được thu hồi, tịch thu, Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trả lời chất vấn những câu hỏi nóng tại Quốc hội, Điều chuyển cán bộ bị phản ánh tiêu cực , “Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Chính nghĩa bao giờ cũng thắng”, “Phó thủ tướng: 'Doanh nghiệp không được đưa tiền cho quan chức'”,“Nhà nước đang nuôi "báo cô" 30% số công chức”, Phó thủ tướng: 'Tham nhũng đe dọa sự tồn vong của chế độ' , Nhắn tin mấy chữ vẫn được việc, sao phải viết báo cáo mấy chục trang?, Phó thủ tướng: 'Chống bảo kê, hối lộ cảnh sát giao thông' ,'Phản bác các ý kiến sai lệch với đường lối của Đảng' ...
Với phát ngôn chỉ đạo quyết liệt này ông là một trong những chính khách có tầm, có triển vọng trên chính trường Việt Nam. Điều này lý giải vì sao, đám zận chủ “đánh hơi” được nên “đi tắt đón đầu”, nếu tạo áp lực, “dư luận điều tiếng” đẩy ông ra khỏi chính trường, quả là thành công mỹ mãn. Còn nếu ông “may mắn” trở thành Thủ tướng hay vị trí tương đương thì lúc đó cũng là “tiền đề” để chúng đánh phá cả bộ máy Đảng, Nhà nước sau Đại hội cũng chẳng “thiệt thòi” công sức và quy mô cuộc chiến đang diễn ra.
Năm 2011, một chùm bài
có tên "Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng" được đăng tải trên mạng, do Phạm
Chí Dũng viết. Trước đó, không ai biết Phạm Chí Dũng la ai, nhưng sau khi những
bài này được đăng, Phạm Chí Dũng trở nên nổi tiếng.
Và cũng từ ấy, trên dư luận
bắt đầu đồn đại một số thông tin sau: Thứ nhất, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có âm
mưu lên Tổng bí thư rồi sau đó gạt Đảng Cộng Sản sang một bên, thâu tóm toàn bộ
quyền lực rồi lên làm tổng thống. Thứ hai, nội bộ của chính quyền đang chia rẽ
thành hai bè phái, một bên là do ông Dũng đứng đầu, một bên là ông Sang và ông
Trọng đứng đầu. Thứ ba, bộ chính trị bị Trung Quốc chi phối mọi quyết sách và
sắp xếp nhân sự. Những tin đồn này ngày một lan rộng trên mạng nhờ phương thức
truyền thông lặp đi lặp lại trên một loạt các trang chống chính quyền như Tạp
chí Tổ Quốc, Dân Luận, Ba Sàm, Bauxite Việt Nam, fanpage của Việt
Tân...v...v... Nhưng nếu để ý kĩ, chúng ta sẽ thấy tất cả những tin đồn này
được tung ra một cách có chủ đích.
Cái gì là "tin
nội bộ"
Tâm lý dân Việt vốn
thích buôn chuyện và hóng hớt, đặc biệt là những câu chuyện có tính chất
"thâm cung bí sử". "Thâm cung bí sử" của Tàu, của Mỹ, không
đủ làm thỏa mãn cái đầu óc hóng hớt của người dân Việt. Họ vẫn thích chờ xem
"thâm cung bí sử" của Việt Nam và vẫn hình dung nó giống những màn
đấu đá nội bộ, ám sát, thủ đoạn triệt hạ, thuyết phục bè cánh giống phim Tàu.
Nắm bắt được tâm lý này của người dân, một số trang truyền thông lề trái đã vẽ
ra những câu chuyện có màu sắc "thâm cung bí sử" và đóng dấu chứng
nhận "tin nội bộ" bằng nhiều cách.
Đầu năm nay, một văn
bản có tên "Mật nghị Thành Đô" được đăng tải trên nhiều trang mạng.
Được biết trước đó nhiều năm "Mật nghị Thành Đô" cũng được đăng trên
các trang mạng không tên tuổi, nhưng đến năm 2015 thì được khơi dậy và để đảm
bảo độ tin cậy, một ai đó đã thêm vào "tem đảm bảo" Wikileaks.
Wikileaks là một hệ thống hack các tài liệu của nhiều chính phủ và tập đoàn
trên thế giới và công bố trên mạng, nên một văn bản do Wikileaks công bố
có thể đảm bảo độ chính xác. Tuy nhiên, trên Wikileaks cũng không chính xác xác
nhận văn bản này, không có bản chụp văn bản hay băng ghi âm. Như thế, thông tin
này không hề chính xác. Điều nguy hiểm đáng nói đó là "Mật nghị Thành
Đô" khẳng định chính phủ Việt Nam đã có giao ước bán nước với Trung Quốc.
Sau đó, vào khoảng
cuối tháng 7, khi ông Phùng Quang Thanh đi chữa bệnh ở bên Pháp, lại một loại
"tin nội bộ" nữa được tung ra trên facebook Nguyễn Thùy Trang cho
rằng ông Phùng Quang Thanh bị phe của Nguyễn Tấn Dũng ám sát vì Phùng Quang
Thanh là nhân sự cốt cán của phe Chủ tịch nước và Tổng bí thư, được Trung Quốc
ủng hộ để thăng tiến. Từ sự kiện này, những đồn đại về thanh trừng nội bộ trước
thềm Đại hội Đảng càng xôn xao hơn, nhiều kịch bản diễn ra phức tạp hơn, đến
mức bất cứ ai vẽ chuyện về việc này đều có thể trở thành các kịch tác gia
"thâm cung bí sử" và chiếm lĩnh thị trường phim Tàu. Giá như họ làm
thế thì thị trường phim truyền hình Việt Nam đã sánh ngang với Tàu với Hàn, không
cần phải nhập phim làm gì. Tuy nhiên, chẳng bao lâu ông Phùng Quang Thanh chữa
trị xong và về nước, xuất hiện ở sân bay Nội Bài, và tiếp tục tham dự nhiều
buổi gặp gỡ người dân. Vậy là vỡ mộng của những kẻ tung tin về một chính phủ
Việt Nam chia rẽ, hãm hại nhau.
Rồi những "tin
nội bộ" khác liên quan đến ông Nguyễn Công Khế, Nguyễn Xuân Phúc... được
đăng tải trên các blog. Những trang này đều nhắm tới việc tố cáo khối tài sản
lớn của các ông, cùng với những móc ngoặc chính trị bên trong. Một cách mặc
định, các trang báo lề trái như đã kể tên ở trên, liền cho rằng các trang blog
này đều do các phe phái bên trong chính quyền tung ra để hạ bệ uy tín của nhau,
giống trường hợp trang "Quan làm báo" trước đó. Nhưng khi đọc thông
tin từ các blog này, chúng ta đều có thể nhận ra là những trang này thiếu thông
tin, được viết bằng văn phong hàng chợ, thiếu bài bản, rất giống với những
trang lề trái như Tạp chí Tổ Quốc của Nguyễn Gia Kiểng và Nguyễn Thanh Giang.
Gần đây, khi bức thư 9
trang được đăng trên Ba Sàm và được cho là của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi
Tổng bí thư và Bộ chính trị, thì những lời đồn đoán này lại càng rộ lên trên
mạng. Và không giống những lần trước, lần này, một loạt các trang trong đó có
Dân Luận, Bauxite Việt Nam... đều hăng say bàn về bức tranh đấu đá giữa các phe
cánh trong nội bộ, và lại khơi lên cái não trạng thích xem phim "thâm cung
bí sử" ở người Việt. Họ bàn tán sôi nổi hơn về việc ông Sang và ông Trọng
đang o ép ông Dũng đến mức nào, ông Dũng phản đòn ra sao, Trung Quốc có động thái
như thế nào. Và rồi cùng đi đến kết luận chung: Không nên tin Đảng Cộng Sản,
dẹp nó đi, hãy hướng tới dân chủ và nhân quyền kiểu Mỹ.
Ai được lợi?
Sau tất cả những tin
đồn này, ai là người được lợi? Người được lợi nhiều nhất chắc chắn sẽ là người
tung ra tin đồn.
Chắc chắn không phải
là các quan chức trong chính quyền, bởi lẽ khi đấu đá nhau và lộ mặt trên
truyền thông thì uy tín không những của họ, mà còn của Đảng và chính phủ bị suy
giảm trước con mắt của người dân, đặc biệt là trong bối cảnh nhiều nguy cơ xâm
lược hiện nay. Như thế, chắc chắn không phải do cách quan chức chính quyền tung
ra để triệt hạ nhau, bởi vì những hành vi đó quá lộ liễu và kém cỏi về chiến
lược, quá thiếu chuyên nghiệp.
Chúng ta có thể loại
trừ trường hợp người dân tự tung tin đồn. Vì với những tin đồn này, họ không
được lợi gì. Họ chỉ luôn đóng vai là những khán giả trông chờ kịch hay. Và nếu
không có kịch hay này, họ sẽ lại quan tâm đến khủng bố ở Pháp hay đảo chính ở
Ucraina, Myanmar... Chẳng việc gì họ phải bịa đặt ra một thứ tin đồn công phu
như thế.
Vậy thì đối tượng tình
nghi còn lại chỉ có các trang truyền thông lề trái mà tôi đã kể tên ở trên. Họ
cần câu view, câu like, cần chứng minh với những người nắm giữ fund của họ
rằng: họ hoạt động hiệu quả, họ quan trọng. Những tin đồn đều được tung ra trên
các trang này, rồi ngay lập tức là các bài chém gió, tán thêm vào khiến những
tin đó có độ tiếp cận cao hơn. Những bài tán thêm được đăng rất kịp thời, cứ
như đã được chuẩn bị trước. Một đội ngũ đã được nuôi để khẳng định chắc
chắn tin đồn, theo một thứ niềm tin duy ý chí: "Khi tất cả đều tin điều gì
đó thì điều đó sẽ trở thành sự thật".
Vấn đề ở đây là, đâu
mới là người nắm giữ các nguồn quỹ này. Trong số các trang tôi kể trên thì
chúng ta có thể thấy các thế lực đứng đằng sau chúng. Tạp chí Tổ quốc thuộc
quyền sở hữu của Tập hợp Dân chủ đa nguyên của Nguyễn Gia Kiểng và Nguyễn Thanh
Giang. nhưng do Kiểng và Giang ngày càng mất uy tín nên Tạp chí này cũng lụi
tàn. Tạp chí này đăng rất nhiều tin đấu đá bất chấp tính xác thực của nó. Sau
đó là đến Ba Sàm và Bauxite Việt Nam, đều là những trang trong phe cánh của
Nguyễn Quang A, Nguyên Ngọc, Nguyễn Xuân Diện... - những trí thức bất đồng với
chính quyền. Những phe cánh này muốn nắm chính nghĩa trong tay, muốn tỏ ra là những
người hiểu biết thế sự, để rồi định hướng dư luận, thúc ép chính phủ và Đảng đi
theo hướng họ mong muốn.
Nhưng nguy hiểm hơn cả
là Việt Tân, tổ chức khủng bố trong "Terror in Little Saigon", thế
lực nắm một loạt các trang truyền thông lề trái như SBTN, BBV Việt ngữ, RFA,
VOA, và cả Dân Luận. Những trang này luôn tìm cách xỉa xói, bêu xấu, chê trách
chính phủ và người dân Việt Nam. Mục đích sau cùng của họ là tô vẽ chính phủ
Việt Nam giống như tay sai của Trung Quốc, rằng Trung Quốc sắp xếp nhân sự trong
Đại hội Đảng. Sau đó, thông qua các tổ chức biểu tình như NoU, Mạng lưới
Bloggers 258, Vì một Hà Nội xanh... tổ chức các hoạt động biểu tình chống Trung
Quốc, nhưng luôn đính kèm với thông điệp đòi Dân chủ và Nhân quyền. Dân chủ và
Nhân quyền là các thông điệp mà Mỹ sử dụng khi thực hiện chính biến "Mùa
xuân Ả Rập" hay "Cách mạng Cam". Một cách hiển nhiên, họ kích
động chiến tranh Trung Quốc và Việt Nam, qya đó đẩy Đảng Cộng Sản vào tình
huống nguy ngập. Ngay sau đó, họ sẽ phất cờ khởi nghĩa, đường hoàng mời Mỹ vào
kiểm soát tình hình chính trị ở Việt Nam.
Như thế đã rõ, có một
âm mưu đằng sau thứ thuyết âm mưu này. Và liệu chúng ta có tiếp tục để họ lừa,
họ câu view dựa trên sự cả tin của dân chúng và thói hóng hớt của người Việt?
Hãy nhớ mỗi khi bàn ra tán vào, người được tiền, được danh, được cơ hội sẽ
không phải là người dân mà là Việt Tân và những tổ chức báo chí kền kền ăn
theo.
Những năm cuối đời, ông vẫn trăn trở day dứt làm sao giải quyết một cách hiệu quả tệ nạn thoái hóa biến chất, chạy theo chức quyền, tiền và danh lợi.
Vị Đại biểu Quốc hội hết lòng phụng sự nhân dân
Đồng chí Phạm Văn Đồng là người trực tiếp chỉ đạo cuộc tổng tuyển cử đầu tiên của nước ta ở khu vực miền Trung, sau đó liên tục làm đại biểu Quốc hội trong 41 năm, dù ở cương vị nào đồng chí cũng thực sự là “người đầy tớ trung thành của nhân dân”.
Cuộc tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa vào ngày 6/1/1946 là một dấu son trong lịch sử của Quốc hội nước ta. Công lao ấy thuộc về toàn Đảng, toàn dân dưới sự chỉ đạo sáng suốt và tài tình của Chủ tịch Hồ Chí Minh và những học trò của Người là Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp... Chính họ là những người xây nền móng cho Quốc hội nước ta ngay từ thủơ ban đầu.
Ngay từ những ngày đầu tiên của Quốc hội khóa I, Phạm Văn Đồng được bầu là Phó Trưởng ban Thường trực Quốc hội, nay gọi là Phó Chủ tịch Quốc hội. Vào tháng 6/1946, với cương vị ấy, ông là Trưởng phái đoàn của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sang Cộng hòa Pháp đàm phán về tương lai của đất nước ta tại Hội nghị Fontainebleau.
Thủ tướng Phạm Văn Đồng có 41 năm làm Đại biểu Quốc hội. ảnh tư liệu.
Tại kỳ họp thứ hai, Quốc hội khóa V vào giữa năm 1975, điều bất ngờ là Thủ tướng phân ra từng loại ý kiến đóng góp của Đại biểu Quốc hội và sự tiếp thu nghiêm túc của Chính phủ. Có thể nêu các ví dụ:
– Nhiều đại biểu yêu cầu các bộ, ngành của Chính phủ cần giúp đỡ các địa phương, nhất là hỗ trợ các cơ sở nhiều hơn nữa về các phương tiện, thiết bị và vật tư.
– Có ý kiến nhận xét kế hoạch xây dựng cơ bản còn dàn trải, thiếu tập trung, có quá nhiều công trình dưới hạn ngạch; việc tính toán hiệu quả kinh tế chưa chặt chẽ. Từ đó đề nghị ghi hiệu quả kinh tế của công trình thành một chỉ tiêu pháp lệnh.
– Nhiều đại biểu gợi ý một cách cụ thể hoặc tổng quát về những chính sách cần ban hành bổ sung. Có ý kiến đề nghị quy định cụ thể hơn nữa các chính sách lương thực ở vùng cao, vùng cây công nghiệp, vùng trồng rừng,...
– Nhiều đại biểu các tỉnh, đặc biệt là các tỉnh miền núi yêu cầu ngành Giao thông vận tải phục vụ tốt hơn về mạng lưới giao thông và về phương tiện vận tải.
– Vấn đề phát triển văn hóa, phát triển giáo dục và y tế ở miền núi cũng được nhiều đại biểu chú ý. Đây là một vấn đề lớn, Chính phủ cần đề ra các chính sách và triển khai cụ thể.
– Các Bộ Giáo dục, Y tế, Văn hóa... phải có nhiều cố gắng hơn nữa, đi sát địa phương, đi xuống cơ sở để tận mắt thấy những điều cần giải quyết ở từng vùng, từng nơi cho phù hợp để có biện pháp đáp ứng một cách thiết thực hơn đối với đồng bào và cán bộ.
– Một số đại biểu lưu ý Chính phủ về vấn đề giá cả. Đây là một vấn đề phức tạp. Ủy ban Vật giá của Chính phủ phải cùng các ngành có liên quan nghiên cứu để có cách giải quyết kịp thời.
– Về cách quản lý của các bộ, ngành và của Chính phủ, các đại biểu phê phán nghiêm khắc thái độ cửa quyền, thiếu tinh thần trách nhiệm, tệ nạn tham ô, lãng phí còn khá phổ biến, có nơi nghiêm trọng như ở ngành nội thương và những ngành khác.
– Về tổ chức và chỉ đạo thực hiện của Hội đồng Chính phủ, các đại biểu cũng góp nhiều ý kiến nhằm tăng cường quản lý kinh tế, khắc phục tệ quan liêu, không sát địa phương, không sát cơ sở, nhằm đề cao pháp chế xã hội chủ nghĩa, nâng cao tinh thần trách nhiệm, ý thức tổ chức và kỷ luật của mỗi tổ chức, mỗi người.
Thủ tướng nêu rõ: “Những ý kiến của các đồng chí đại biểu là rất quý báu, Hội đồng Chính phủ tiếp thu và bàn các giải pháp để khắc phục”.
Thủ tướng nhấn mạnh:
Điều 71 của Hiến pháp có ghi:
“Hội đồng Chính phủ là cơ quan chấp hành của cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất và là cơ quan hành chính nhà nước cao nhất của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Hội đồng Chính phủ chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội”.
Điều khoản rất quan trọng này có liên quan mật thiết đến những điều đã trình bày trên đây, là sự xác nhận trách nhiệm tập thể của Hội đồng Chính phủ và trách nhiệm cá nhân của từng thành viên trước Quốc hội.
Chúng tôi sẽ hết lòng làm đúng lời dạy của Hồ Chủ tịch trong Di chúc thiêng liêng của Người: “Thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư”, “thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình”, “phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”.
Đã là người đầy tớ thật trung thành thì sẽ trở nên người đầy tớ rất đắc lực của nhân dân và như vậy mới xứng đáng với sự tín nhiệm của Quốc hội, nghĩa là của nhân dân.
Tâm niệm trên thường trực trong ông. Những năm cuối đời, ông vẫn trăn trở day dứt làm sao giải quyết một cách hiệu quả thiết thực tệ nạn thoái hóa biến chất, chạy theo chức quyền, tiền và danh lợi của nhiều người có chức, có quyền trong hệ thống tổ chức của Đảng, Nhà nước và các đoàn thể quần chúng.
Điều này thể hiện rất rõ trong bài báo cuối cùng của ông đăng trên trang nhất Báo Nhân Dân ngày 19/5/1999.
Nhà ngoại giao tài năng
Tầm vóc của Phạm Văn Đồng đối với ngành ngoại giao, với quốc tế vẫn còn vang vọng. Những hình ảnh của ông về Hội nghị Fontainebleau năm 1946 ở Pháp, về Hội nghị Giơ-ne-vơ năm 1954 ở Thụy Sĩ với những bài diễn văn đanh thép hùng hồn, những cuộc trả lời phỏng vấn quan trọng có tính chiến lược còn rất ấn tượng đậm nét trong nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế.
Những ngày ở Paris năm 1946 mãi mãi là những kỷ niệm đáng nhớ. Nó là mốc son đánh dấu cho sự nghiệp lịch sử ngoại giao nước nhà mà nhà ngoại giao trẻ tuổi Phạm Văn Đồng có công đặt những viên gạch đầu tiên.
Chủ tịch Hồ Chí Minh trao đổi công việc với Thủ tướng Phạm Văn Đồng. ảnh tư liệu
Sau này khi trở thành Thủ tướng Chính phủ, mỗi khi có dịp qua Pháp, ông được Nhà nước Pháp đón tiếp long trọng, những câu chuyện về ngoại giao của ông trên đất Pháp còn lưu lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng nhân dân tiến bộ Pháp.
Chiến thắng Điện Biên Phủ vĩ đại dẫn đến Hội nghị Giơ-ne-vơ thảo luận về việc lập lại hòa bình ở Đông Dương. Phái đoàn ta bước vào hội nghị với tư thế của một dân tộc chiến thắng, những đóng góp của đoàn ta, đứng đầu là đồng chí Phạm Văn Đồng là vô cùng quan trọng, tạo ra những đột phá đưa hội nghị tới thành công.
Trải qua 8 phiên họp toàn thể và 23 phiên họp họp rất căng thẳng và phức tạp, với tinh thần chủ động và cố gắng của phái đoàn Việt Nam, ngày 20/7/1954, bản Hiệp định Đình chiến ở Việt Nam, Campuchia và Lào đã được ký kết thừa nhận tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam, Lào và Campuchia.
Sau chiến thắng 30/4/1975, thực hiện Di chúc của Bác Hồ, đồng chí Phạm Văn Đồng thay mặt nhân dân ta đi cảm ơn nhân dân các nước anh em và bạn bè trên toàn thế giới.
Phong cách ngoại giao của ông đã gây được ấn tượng đối với bạn bè khắp nơi. Đã có những nhà ngoại giao quốc tế đánh giá cao tài ngoại giao của Thủ tướng Phạm Văn Đồng – một nhà ngoại giao xuất sắc của thời đại Hồ Chí Minh.
Giờ đây, hình ảnh nhà ngoại giao Phạm Văn Đồng vẫn còn in mãi trong lòng bạn bè trên khắp thế giới. Tôi kính trọng ông và đã viết tặng ông một bài thơ: “Sáng mãi tên Người”, trong đó hai câu cuối đã nói lên tất cả: “Trái tim khát vọng khôn nguôi/ Dân giàu nước mạnh xây đời sáng tươi”.
Đại học ở Việt Nam mấy chục năm dù đáp ứng được nhu cầu học tập của đại bộ phận người dân nhưng lại gặp phải phản ứng dữ dội từ thị trường lao động.
Thông thường thuật ngữ “khủng hoảng” thường chỉ làm người ta liên tưởng đến lĩnh vực kinh tế, chính trị hay nhiều nhất cũng chỉ là văn hóa, nhưng hiện nay đi kèm với “khủng hoảng” sẽ có nguy cơ xuất hiện thêm lĩnh vực mới đó là giáo dục đại học!
Nhiều chuyên gia giáo dục quốc tế ngỡ ngàng trước độ "giỏi” của học sinh Việt Nam, điều này đã được khẳng định qua các kỳ thi Olympic quốc tế các môn khoa học cơ bản và xếp hạng của các tổ chức uy tín trên thế giới… nhưng tại sao khi bước vào đại học, sau 4 năm hầu hết đều rơi vào tình trạng thất nghiệp?
Nguy cơ khủng hoảng đại học (Ảnh: tuanvietnam.net)
Chất lượng giáo dục đại học đã là chuyện muôn năm cũ nhưng chưa khi nào bớt nhức nhối, nhất là trong xu thế nhà nhà đi học, người người đi học khiến xã hội đang “bội thực” với những tấm bằng đại học mà bằng chứng là gần 200.000 cử nhân, thạc sỹ đang thất nghiệp!
Vì sao lại có tình trạng trên? Thực sự không phải quá khó để tìm câu trả lời và không thể đổ lỗi hoàn toàn cho khủng hoảng kinh tế khiến việc làm khan hiếm bởi hiện tại chúng ta đang thừa thầy, thiếu thợ, nhu cầu thị trường việc làm luôn rộng mở nhưng hầu hết tân cử nhân không đáp ứng được yêu cầu công việc.
Theo thống kê mới nhất, cả nước hiện có 480 trường đại học, tăng gấp đôi so với 10 năm trở lại đây, mỗi năm cho ra lò khoảng nửa triệu lao động có bằng đại học, tuy nhiên trình độ của người lao động có tương xứng với tấm bằng đại học hay không thì thị trường lao động đã trả lời rõ ràng.
Giáo dục và đào tạo được xem là quốc sách hàng đầu, hoàn toàn hợp lý vì đó là xu thế của toàn cầu, hướng đến nền kinh tế tri thức và tạo ra những công dân toàn cầu phục vụ hội nhập.
Mục tiêu ấy khiến chúng ta sốt sắng thực hiện để đạt chỉ tiêu 450 sinh viên/10.000 dân vào năm 2020, sau một thời gian dài thực hiện khi ngoảnh lại mọi thứ đã trở nên quá ngổn ngang rối bời, số lượng chắc chắn sẽ đạt nhưng chất lượng vẫn mãi là dấu hỏi.
(GDVN) - Không khó để nhận thấy rằng học sinh Việt rất giỏi ở bậc phổ thông nhưng đuối dần khi bước qua cánh cổng đại học.
Khoảng thời gian từ năm 2000 đến 2010 là thời điểm lên ngôi của các đại học tư thục, chúng ta áp dụng mô hình của Phương Tây trong khi trình độ quản lý và nội dung chương trình quá lạc hậu khiến các đại học tư không khác mấy với những cơ sở kinh doanh đội lốt giáo dục.
Những lùm xùm quanh việc mâu thuẫn lợi ích giữa các cổ đông trong các đại học tư gần đây như là bức tranh phản chiếu đầy đủ nhất về mặt trái của “xã hội hóa giáo dục”.
Nhận thấy sự bất cập, năm 2013 Bộ GD&ĐT đã có kế hoạch quy hoạch lại hệ thống đại học tuy nhiên sự sinh sôi nảy nở của hệ thống đại học trong vòng một thập kỷ qua phải cần rất nhiều thời gian để “gọt đẽo” sao cho vừa vặn, hợp lý.
Không thể phủ nhận việc “xã hội hóa giáo dục” đã tạo điều kiện cho toàn xã hội phát động cuộc cách mạng học tập, nhưng mặt trái của nó khiến những tấm bằng cử nhân không còn lung linh, sang chảnh, bởi để tồn tại các trường tư đã hạ thấp điểm sàn hết mức có thể trong một thời gian dài nhưng không thấy các ngành chức năng lên tiếng.
Nếu ngày xưa để đỗ vào một đại học bậc trung bình phải đạt số điểm 18, 20 nhưng từ khi các trường tư nở rộ số điểm để bước vào giảng đường đại học đôi lúc chỉ còn ½ số điểm đó, không thể nào có cử nhân chất lượng cao nếu học lực ở phổ thông chỉ đạt mức trung bình.
Nói như vậy không phải người học lực trung bình là không có quyền học đại học, nhưng ở đây thiếu sự phân luồng ngay từ đầu.
Đại học Việt Nam mấy chục năm qua chủ yếu phát triển theo số lượng, mặc dù đáp ứng được nhu cầu học tập của đại bộ phận người dân nhưng lại gặp phải phản ứng dữ dội từ thị trường lao động khi số lượng và chất lượng không không nằm trong mối tương quan thống nhất.
Đại học mở ra để giải quyết đầu vào mà không chú trọng đầu ra là đáp ứng nhu cầu lao động có chất lượng cho nền kinh tế, tất nhiên sẽ mất cân đối trong bài toán việc làm.
(GDVN) - Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết nghi ngờ con số trên; Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm nêu lên nguyên nhân...
Lãnh đủ hậu quả này không chỉ là các bạn trẻ, các bậc cha mẹ mà còn cả xã hội phải đối phó với tình trạng thất nghiệp, nguồn lực quốc gia bị lãng phí.
Và cái gì đến cũng đã đến, hệ quả của việc các trường tư mọc lên như nấm đã khiến xã hội “bội thực” với tấm bằng đại học, trường tư lâm vào cảnh khốn đốn phải đóng cửa vì không thể tuyển sinh, trong khi đó đại học công lập vẫn đang loay hoay với bài toán chất lượng.
Một cuộc khủng hoảng đại học đang dần xuất hiện, đây là kết quả của việc đào tạo tràn lan, không căn cứ và nhu cầu thị trường lao động, âu cũng là tín hiệu tốt khi thị trường đóng vai trò là người phản biện chính sách, sẽ khách quan và trọng lượng hơn nhiều so với tiếng nói của chuyên gia và dư luận!?
Nếu con bạn có mục đích học nghiêm túc, học trường nào, lớp nào, ngồi chỗ nào cũng được, cũng tốt. Hãy tiếp thêm nghị lực và đam mê để con tự học và vươn lên.
Chỗ ngồi học, chỗ ngồi thi và chất lượng học sinh lúc nào cũng được quan tâm nhất. Cha mẹ bằng mọi cách chọn trường, chọn lớp, chọn thầy cô và chọn chỗ ngồi cho con. Thầy cô thay đổi chỗ ngồi học, chỗ ngồi thi học sinh đều có mục đích cả.
Chất lượng đào tạo học sinh phụ thuộc vào chỗ ngồi học và chỗ ngồi thi hay chủ quan của con người?
Chỗ ngồi học và ngồi thi
Việc học hành và thi cử trở thành vấn đề lớn nhất, quan trọng nhất trong mỗi gia đình và xã hội Việt Nam. Nhà trường và đội ngũ giáo viên nào được các bậc phụ huynh cân nhắc, lựa chọn thận trọng. Người lớn tìm đủ cách, vận mọi công năng để con được học trường lớp tốt.
Cuộc chạy chỗ bao giờ cũng gay gắt và quyết liệt với học sinh phổ thông đầu cấp, âm thầm và mau lẹ với học sinh đang học. Không ít thầy cô khổ sở với đề nghị chuyển chỗ ngồi của phụ huynh.
Hầu như ngồi bàn phía trên thường được nhiều người đặt chỗ, thành ra nguy cơ con bạn bị ngồi phía cuối lớp sẽ học kém hơn. Người lớn còn không muốn con được xếp ngồi bên sát tường.
Có những đề nghị nghe thật xót xa, “cô cho cháu ngồi gần bạn M. học giỏi chứ ngồi với bạn T. hai đứa cùng dốt nên cháu học càng lùi”…
Lớp đầu cao, lớp chọn 1, chọn 2 còn cơ hội nhưng lớp đại trà thì biết trông vào ai? Lớp đông sĩ số và năng lực giáo viên bấp bênh nên mong con có chỗ ngồi đẹp là điều dễ thông cảm.
Lớp học đông rất khó chọn chỗ. Ảnh: Nguyễn Văn Lự
Qua khảo sát, mục đích người học lại khác với cha mẹ và thầy cô. Chỗ ngồi ưa thích học trò chọn để thêm gần gũi và thân thiện là cùng sở thích, cùng giới.
Các em chưa chăm học thường mê những vị trí bố mẹ không chọn: cuối phòng, phía trong sát tường, càng khuất tầm bao quát của thầy cô càng tốt.
Hầu như suốt khóa học, các em không muốn bị chuyển chỗ, không thích ngồi ghép nam nữ, không thích bố mẹ can thiệp, tất nhiên trừ em nào bị tật khúc xạ nặng.
Những sáng kiến tuyệt vời Thực tế, chỗ ngồi hạng nhất bao giờ cũng có giá trị cao hơn nhưng trong trường lớp có thể nó không tuyệt vời như người ta ngồi máy bay hay thưởng thức nghệ thuật.
Hoạt động học tập trong mỗi người học diễn ra đồng thời các giác quan và hoạt động tâm sinh lý và mang tính chủ quan xử lý và tiếp nhận tri thức.
Sự lầm tưởng ngồi học, ngồi thi nơi thuận tiện có thể làm thay đổi đáng kể chất lượng tạo tâm lý đua nhau chọn chỗ làm phát sinh các sáng kiến về chỗ ngồi học và ngồi thi hiện nay.
Thầy cô chủ nhiệm liên tục thay đổi đáp ứng nhu cầu của phụ huynh, em nào cũng có cơ hội ngồi chỗ đẹp. Giáo viên chủ nhiệm ghép nam nữ cùng bàn cho đỡ mất trật tự vừa không tế nhị (với học sinh trung học) vừa không hiệu quả.
Ghép em học khá với em học yếu để nâng dần chất lượng thực chất là giúp em yếu chép bài, lệ thuộc bạn nhiều hơn.
Giải pháp nề nếp và chất lượng này của thầy cô chủ nhiệm chỉ nhằm tạo ra thành tích ảo cho lớp mà không hề thay đổi động cơ và mục đích học tập của học trò. Kỹ năng và phương pháp của thầy, nội dung bài học cô động hấp dẫn sẽ quyết định nề nếp và chất lượng học tập của học sinh.
Nhiều sáng kiến bố trí chỗ ngồi thi đã và đang được áp dụng. Thi Trạng Nguyên nhỏ tuổi trước đây cấp Tiểu học toàn quốc và mới nhất trường THPT An Dương Vương (TP Hồ Chí Minh) tổ chức từng bàn giữa sân trường đã đánh gục hoàn toàn quay cóp và phao thi, xóa bệnh thành tích ảo, tạo được niềm tin vào điểm số.
Cảnh học sinh ngồi làm bài thi tại trường. Ảnh: Fanpage THPT An Dương Vương TP HCM.
Theo tôi, việc thi như thế rất cầu kỳ và mệt cho cả người thi, người làm thi. Thiếu gì cách tìm đúng con số thật, có điều ta tìm để làm gì và những ai chấp nhận nó.
Không phải lãnh đạo nào cũng muốn con số phản ánh sát đúng chất lượng để có giải pháp. Việc tổ chức thi với ma trận đánh số báo danh đủ các kiểu hàng chục năm vẫn thực hiện nhưng gian lận vẫn làm biến dạng các số liệu.
Các phòng thi gắn camera, bố trí bí mật giám thị và phòng thi, tăng cường thanh tra, giám sát cũng vẫn không làm thay đổi gì.
Có sếp còn chỉ đạo, thi chuyên đề kê dãn bàn ghế, đôn đốc trực tiếp để có chất lượng nhưng thi tốt nghiệp, cũng vị sếp đó, lại bắt kê bàn ghế sát vào nhau cho các em làm bài tránh trượt…
Người thi cũng khó hiểu việc làm kỳ lạ đó. Thậm chí, sáng kiến vô hiệu hệ thống camera để không ai biết thí sinh thi thế nào cũng được thực hiện trong thi tốt nghiệp.
Chất lượng thực tế học sinh có phụ thuộc việc bố trí chỗ ngồi học và chỗ ngồi thi hay không hoàn toàn do chủ quan của con người.
(GDVN) - Có thể nào thay đổi hình thức kiểm tra miệng để đảm bảo đánh giá công bằng về học lực cho học sinh hay không?
Vì sao nhà trường không thông báo kết quả thi kiểm tra thực tới phụ huynh? Vì sao không ai chấp nhận số lưu ban hai chữ số? Vì sao chỉ tiêu thi đua năm nào cũng chót vót trong giáo dục?
Tất cả có lẽ chỉ được lí giải ở thuật ngữ kinh điển “phấn đấu” trong các báo cáo từ trên cao đến dưới thấp. Phấn đấu mọi cách để đạt, rồi giữ đạt, nâng trên mức đạt; đạt chuẩn quốc gia rồi phấn đấu giữ không cho tuột xuống…
Ngẫm ra, chỗ ngồi học và chỗ ngồi thi đối với người học thật, thi thật, có năng lực tri thức thật không cần thiết. Nếu con bạn có mục đích học nghiêm túc, học trường nào, lớp nào, ngồi chỗ nào cũng được, cũng tốt. Hãy tiếp thêm nghị lực và đam mê để con bạn tự học, tự vươn lên.
Người nào, hoặc vì thành tích hoặc lý do nào đó, xem trọng quá mức vị trí chỗ ngồi học và thi có thể là nhận thức chưa đúng, cần xét lại.
Dự án VNEN, mô hình mô hình trường học mới, trong điều kiện Việt Nam, nhiều lớp sĩ số trên 35,45; phòng chật hẹp; bàn ghế sai quy cách; trình độ giáo viên và quản lí chệch choạc với việc bố trí chỗ ngồi “theo mâm”, theo tôi, là việc làm vội vàng, không hiệu quả, cần nhiều thẩm định khách quan (Việt Nam ta chưa thấy ai báo cáo dự án thất bại xưa nay, trừ lĩnh vực kinh tế).
Nếu áp dụng đại trà sẽ là thảm họa của giáo dục thành tích. Đi tìm chất lượng giáo dục
Giáo dục Việt Nam năm 2015 được đánh giá đã đổi mới quyết liệt và chuyển biến tích cực, góp phần cho bức tranh giáo dục nhiều khởi sắc.
Chất lượng thật của giáo dục tùy thuộc vào sự đồng thuận của toàn dân, của tư duy và nhận thức mỗi người chúng ta. Quan điểm chọn chỗ học hay bố trí chỗ ngồi thi của học sinh không bao giờ giúp thay đổi chất lượng giáo dục đào tạo.
Chỉ khi nào thay đổi được nhận thức về chất lượng học sinh của lãnh đạo, của phụ huynh và nhân dân, của thầy cô giáo và học trò, lúc đó, các giải pháp mới đem lại
Không nên xem phương tiện công cộng và cá nhân là hai nhân tố đối đầu nhau, mà là hai nhân tố kết hợp, hỗ trợ.
Đó là ý kiến của chuyên gia GTVT – Tiến sĩ Trần Hữu Minh về vấn đề ùn tắc giao thông tại 2 đô thị lớn Hà Nội và TP HCM.
Có nên hạn chế phương tiện cá nhân?
"Hạn chế phương tiện cá nhân" là cụm từ dễ gây hiểu nhầm. Thuật ngữ chính xác hơn đối với nhóm giải pháp liên quan đến vận tải cá nhân là "Quản lý sử dụng phương tiện cá nhân".
Kinh nghiệm thế giới cho thấy những giải pháp nhằm tác động đến sở hữu ít phát huy tác dụng. Trong khi đó, quản lý sử dụng là giải pháp rất hữu hiệu, đã được áp dụng rộng rãi và thành công tại rất nhiều đô thị lớn trên thế giới, kể cả các thành phố có nhiều đặc điểm tương đồng với Hà Nội, TP HCM.
Một xã hội chỉ sử dụng xe đạp, xe máy hoặc đi bộ thì không thể coi là thịnh vượng vì tốc độ di chuyển, khả năng chuyên chở và độ tiện nghi thấp. Một xã hội chỉ sử dụng ô tô cá nhân thì chắc chắn sẽ gặp rất nhiều vấn đề về ách tắc, ô nhiễm môi trường và tai nạn giao thông.
Nhìn vào xu hướng của thế giới, các nước phát triển đã từng đi xe đạp, đã chuyển sang ô tô cá nhân. Và nay, họ vẫn giữ ô tô nhưng song song với đó là phát triển mạnh mẽ phương tiện công cộng, các phương thức vận tải phi cơ giới như xe đạp và đi bộ.
Trên cơ sở này người dân có nhiều lựa chọn di chuyển và dùng các công cụ về quản lý, kinh tế để điều tiết nhu cầu, khuyến khích người dân lựa chọn phương thức đi lại phù hợp với chuyến đi của họ, đặc biệt là phương tiện công cộng và vận tải phi cơ giới.
Cụ thể hơn, với những chuyến đi cần ô tô (đi dã ngoại, về quê, mua sắm cuối tuần…) người dân có thể sử dụng ô tô một cách thuận tiện. Nhưng với những chuyến đi vào khu vực nội thành vào ngày làm việc, nếu có thể sử dụng phương tiện công cộng, hay đi bộ/ đi xe đạp thì nên thực hiện.
Người dân chỉ đi xe đạp khi có không gian an toàn (làn xe đạp liên thông...), hoặc chỉ đi bộ khi có vỉa hè sạch sẽ thông thoáng và đặc biệt là phải liên thông, liên tục... Bởi vậy nếu muốn thúc đẩy việc đi xe đạp và đi bộ, chính quyền thành phố cần tìm cách cung cấp các điều kiện trên.
Để vận tải cá nhân phát triển tự phát cho đến khi ách tắc trầm trọng mới bắt tay giải quyết rõ ràng không phải lựa chọn sáng suốt. Việc định hướng hướng dẫn người dân dùng phương tiện cá nhân như thế nào cho hợp lý là trách nhiệm của các nhà quản lý.
Năm 2014, Chính phủ đã có chủ trương xây dựng và triển khai các giải pháp phát triển hợp lý các phương thức vận tải tại các thành phố lớn. Bởi vậy, nên đặt vấn đề quản lý sử dụng phương tiện cá nhân hợp lý là một trọng tâm trong thời gian tới.
Thiếu một trong hai yếu tố công cộng và cá nhân, Hà Nội và TP HCM đều gặp vấn đề nghiêm trọng về GTVT. Bởi vậy, không nên xem vận tải công cộng và cá nhân là hai nhân tố đối đầu nhau, mà là hai nhân tố kết hợp, hỗ trợ nhau cùng phát triển.
Không gian cho người đi bộ
Tại Hà Nội và TP HCM, do phương tiện cá nhân tiện lợi nên tỷ lệ sử dụng phương tiện công cộng thấp. Bởi vậy tắc càng thêm tắc, người dân càng sử dụng phương tiện cá nhân thì hạ tầng càng quá tải, giao thông càng trở nên lộn xộn khó quản lý.
Không có giải pháp đơn lẻ nào có thể giải quyết ngay vấn đề phức tạp trên. Tuy nhiên, nếu xác định một nút thắt để tháo gỡ, thì việc phát triển phương tiện công cộng là một giải pháp cần được ưu tiên hàng đầu, trong đó không gian cho người đi bộ đóng một vai trò quyết định. Chúng ta có phương tiện công cộng tốt đến mấy mà không gian đi bộ không đáp ứng thì hiệu quả cũng sẽ rất hạn chế.
Hà Nội và TP HCM có nhiều tuyến phố không còn đường cho người đi bộ.
Tại Hà Nội, việc dành thêm không gian mặt đường trên một số hành lang rộng rãi (như Nguyễn Trãi - QL6, Trần Duy Hưng - Nguyễn Chí Thanh tại TP Hà Nội) để làm vỉa hè cho người đi bộ (đồng nghĩa với việc giảm không gian mặt đường) là hoàn toàn làm được. Sau khi đã điều chỉnh một phần không gian đường phố cho vỉa hè, cần tiếp tục ưu tiên, nâng cấp chất lượng cho phương tiện công cộng.
Các giải pháp lâu dài đã được xây dựng tương đối đầy đủ trong Nghị quyết số 16 của Chính phủ về khắc phục ùn tắc giao thông tại Hà Nội và TP HCM như: Đẩy nhanh tiến độ, bảo đảm hoàn thành các dự án đường sắt đô thị đang thi công đúng thời hạn quy định; sớm triển khai các tuyến đường sắt đô thị mới theo quy hoạch; mở rộng các đường vành đai, đường hướng tâm vào thành phố; thực hiện quyết liệt việc lập lại trật tự, kỷ cương đối với giao thông đô thị, quản lý lòng đường, vỉa hè...
Nếu kiên trì, quyết liệt thực hiện các giải pháp trên, chắc chắn tình trạng ùn tắc giao thông tại Hà Nội và TP HCM sẽ được cải thiện.
Thưa tất cả các bạn đọc, với mục đích đi tìm sự thật, nhóm phóng viên chúng tôi đã đi đến những địa điểm, gặp nhiều nhân chứng nhằm cung cấp cho bạn đọc một cái nhìn đầy đủ về những thông tin phát tán trên mạng xã hội về Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Cũng dịp này năm ngoái, trang Chân Dung Quyền Lực đã viết tổng cộng 27 bài. Năm nay Chân Dung Quyền Lực sống dậy dưới nhiều cái tên khác chỉ thêm nội dung 2 lá đơn tố cáo giả mạo cán bộ Văn phòng Chính phủ và cán bộ hưu trí. Báo Tuổi Trẻ TP HCM ngày 30-12 (bản in) đã đưa tin lãnh đạo VPCP xác nhận VPCP không có ai tên Nguyễn Đức Hạnh viết đơn tố cáo PTT Nguyễn Xuân Phúc. Theo chúng tôi chứng kiến, người phát ngôn công khai là Bộ Trưởng Nguyễn Văn Nên nhưng không có một tờ báo nào đưa tin trừ Tuổi Trẻ. Đấy là một hiện tượng lạ!
Những người giấu mặt đưa những thông tin bịa đặt về Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nằm trong bóng tối, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và gia đình thì ở ngoài ánh sáng nên không thể đối chất hoặc tranh cãi. Hơn nữa các cơ quan chức năng không thể làm ngơ trước những vấn đề “động trời” mà những người giấu mặt bịa đặt về một Uỷ viên Bộ Chính trị, có trọng trách quốc gia.
Tuy nhiên, với chiêu bài truyền thông nói đi nói lại mãi dư luận sẽ tin, nên buộc lòng nhóm phóng viên chúng tôi phải phanh phui một số “sự thật” mà các mạng xã hội đang lan truyền liên tục về gia đình Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Về ông Nguyễn Quốc Dũng, anh trai của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc để có cái nhìn khách quan, chúng tôi đã mạnh dạn tiếp xúc trực tiếp và chất vấn một số thông tin liên quan đến cá nhân ông. Sau khi trang Chân Dung Quyền Lực vu khống Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh, những người giấu mặt sau trang này tiếp tục vu khống độc địa là ông Nguyễn Quốc Dũng đã đưa Thiếu tướng Trần Văn Thanh ra toà trên cáng cứu thương! Với luận điệu nói đi nói lại mãi, dư luận ở nước ngoài và các địa phương khác có thể bán tín bán nghi nhưng người dân Đà Nẵng ai đọc chuyện đấy cũng cười mỉa mai trước thủ đoạn vu khống ngây ngô đó. Hay nói khác là giả vờ ngây ngô một cách độc địa.
Chuyện hai ông Thanh là ông Nguyễn Bá Thanh và Thiếu tướng công an Trần Văn Thanh người dân Đà Nẵng thuộc lòng. Nay ông Nguyễn Bá Thanh đã khuất núi, thiết tưởng không nên mạo phạm nhắc lại nữa nên chúng tôi không cần tìm hiểu. Bảo ông Nguyễn Quốc Dũng khởi tố Thiếu tướng Trần Văn Thanh, đưa Thiếu tướng công an ra toà là sự vu khống trắng trợn. Thứ nhất, thời điểm xảy ra vụ án liên quan đến Thiếu tướng Trần Văn Thanh ông Nguyễn Quốc Dũng đã nghỉ hưu, không còn là Viện trưởng VKSND thành phố Đà Nẵng nữa. Thứ hai, ông Nguyễn Quốc Dũng là một trong những người dìu dắt Thiếu tướng Trần Văn Thanh trên con đường sự nghiệp.
Nội dung đã cũ nhưng được lan rộng trở lại gần đây của trang Chân Dung Quyền Lực vẽ nên chân dung ông Nguyễn Quốc Dũng như một người gian ác, kiểu địa chủ ngày xưa với nhiều tài sản do bóc lột mà có. Trong đó có nêu việc ông Nguyễn Quốc Dũng lập công ty TNHH Nguyễn Quốc Dũng, có trụ sở tại 198 Trần Phú Đà Nẵng để làm giàu bất chính.
Qua xác minh, nhóm phóng viên chúng tôi được biết địa chỉ 198 Trần Phú quận Hải Châu thành phố Đà Nẵng chỉ có Công ty Cổ phần 79 đăng ký kinh doanh tại đây. Hồ sơ đăng ký kinh doanh tại Sở KHĐT thành phố Đà Nẵng cũng không hề có Công ty TNHH Nguyễn Quốc Dũng nào là của anh trai Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Hiện tại, ở địa chỉ 198 Trần Phú chúng tôi chỉ thấy treo bảng hiệu Công ty Thương mại & Du lịch Uyên – Hùng 79. Người chịu trách nhiệm trước pháp luật của công ty này là ông Nguyễn Ngọc Hùng.
Ông Nguyễn Quốc Dũng nguyên là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 72 anh hùng. Thời chiến tranh, đất Quảng Nam trung dũng kiên cường có 2 tiểu đoàn nổi tiếng là tiểu đoàn 70 và 72. Tiểu đoàn 72 có nhiệm vụ chống càn ở chiến trường Quảng Nam. Sau ngày đất nước giải phóng ông Nguyễn Quốc Dũng được tổ chức cử sang làm Bí thư huyện uỷ huyện Quế Sơn, sau đó là Viện trưởng VKSND tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ), sau này là Thường vụ thành uỷ, Viện trưởng VKSND thành phố Đà Nẵng và về hưu.Tiếp xúc với chúng tôi, ông Nguyễn Quốc Dũng cho biết năm ngoái ông biết thông tin vu khống bịa đặt về cá nhân ông trên mạng xã hội thông qua một vài cán bộ hưu trí cấp cao. Ông Dũng nói tôi cũng không quan tâm nhiều đến những thông tin đó, thời chiến tranh chúng tôi mặt đối mặt với cái chết hàng ngày nhưng đó là những trận đánh thấy kẻ thù trước mặt. Bây giờ, lợi dụng mạng xã hội người ta làm những điều khuất tất, không tử tế, tôi thấy thật đáng xấu hổ!