Sau vụ máy bay Lào, lường kịch bản trên biển Đông

13:37 |
Theo cái cách mà TQ đơn phương thiết lập và thực thi chính sách trong ADIZ Hoa Đông, nhiều nhà nghiên cứu dự đoán một kịch bản tương tự sẽ được thực hiện trên biển Đông trong tương lai không xa?
Ngày 28/7/2015, một máy bay chở khách của Hàng không quốc gia Lào đang trên đường từ Busan (Hàn Quốc) tới Vientiane (Lào) đã phải quay về nơi xuất phát sau khi Trung Quốc ngăn cản bay qua vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Hoa Đông.[1] Như vậy, đây là lần đầu tiên Trung Quốc hiện thực hóa những yêu sách pháp lý đối với ADIZ Hoa Đông, vốn bao trùm cả quần đảo Senkaku/Điếu Ngư tranh chấp với Nhật, mà nước này đơn phương tuyên bố thiết lập từ 23/11/2013.
Sự kiện này thêm một lần dấy lên quan ngại TQ sẽ tuyên bố thiết lập ADIZ tại biển Đông. Hai tháng trước, tại Đối thoại Shangri-La (Singapore) ngày 31/5, Đô đốc Tôn Kiến Quốc, phó tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc, ngang nhiên tuyên bố: “Trung Quốc có quyết định thiết lập ADIZ trên Biển Đông hay không là tùy thuộc vào việc có mối đe dọa nào đối với an ninh hàng không và hàng hải của nước này trong khu vực hay không”.
Theo Phụ ước 15 của Công ước về Hàng không dân dụng quốc tế (Gọi tắt là Công ước Chicago 1944)[2], Vùng nhận dạng phòng không (Air Defense Identification Zone  - ADIZ) là vùng không phận đặc biệt, được chỉ định với kích thước xác định, trong đó máy bay phải tuân theo các phương thức báo cáo và/hoặc nhận dạng đặc biệt ngoài các phương thức liên quan đến việc cung cấp dịch vụ không lưu (ATS). ADIZ có vai trò như vành đai phòng thủ được thành lập bên ngoài không phận của một nước để ngăn chặn máy bay khả nghi xâm nhập.
Cả Trung Quốc và Nhật Bản cũng như nhiều nước châu Á có liên quan đến khu vực biển Hoa Đông và biển Đông như Việt Nam, Philippines… đều đã là thành viên của Công ước Chicago 1944. Vì vậy, các quốc gia có nghĩa vụ phải tuân thủ các nghĩa vụ của Công ước cũng như có quyền thực hiện các hành động theo quy định của Công ước.
Một máy bay của hãng hàng không Lao Airlines. Ảnh: World Nomads
Dậy sóng biển Hoa Đông
Năm 2013, việc Trung Quốc đơn phương thiết lập ADIZ trên biển Hoa Đông đã đưa đến phản ứng kịch liệt của nhiều quốc gia, đặc biệt gay gắt là Nhật Bản,
Ngoại trưởng Fumio Kishida Nhật Bản, cho biết đây là “hành động đơn phương gây nguy hiểm bởi những sự việc không thể lường trước có thể diễn ra”. Mỹ là nước thứ hai, sau Nhật Bản, chính thức tuyên bố không công nhận không công nhận vùng nhận dạng phòng không tại Biển Hoa Đông.
Trong khi đó, Đài Loan cho rằng ADIZ chồng lấn vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan và quân đội sẽ có biện pháp để đảm bảo an toàn cho không phận Đài Loan. Còn Bộ Quốc phòng Hàn Quốc tuyên bố ngay rằng ADIZ mà Trung Quốc thiết lập đã chồng lấn một phần với ADIZ của Seoul.  
Lặp lại kịch bản trên biển Đông?
Trở lại khu vực biển Đông, Trung Quốc cũng đang có tranh chấp chủ quyền biển đảo với nhiều nước xung quanh khu vực biển Đông và theo cái cách mà Trung Quốc thiết lập và thực thi chính sách trong khu vực ADIZ Hoa Đông, nhiều nhà nghiên cứu dự đoán một kịch bản tương tự sẽ được thực hiện trên khu vực biển Đông trong tương lai không xa.
Theo lập luận của Trung Quốc, nếu nước này xem một hòn đảo là “lãnh thổ cố hữu” của họ, thì phạm vi 200 hải lý xung quanh hòn đảo sẽ được xem là thuộc ADIZ. Điều này có nghĩa là nếu Trung Quốc, bất chấp luật pháp quốc tế, xem quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là lãnh thổ của Trung Quốc, thì ắt hẳn họ sẽ thiết lập ADIZ đối với vùng khoảng không của 02 quần đảo này trong tương lai, nhằm tạo ra “cơ sở pháp lý” để giành quyền kiểm soát vùng trời bên trên. Việc Trung Quốc ngang ngược công bố đường lưỡi bò chín đoạn bao trùm 80% diện tích biển Đông là bước đi đầu tiên nhằm dọn đường cho việc thiết lập ADIZ.
Nếu kịch bản này thật sự xảy ra, thì một mặt Trung Quốc đã khống chế lưu thông hàng hải trên biển bằng việc thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa bao trùm các quần đảo khu vực Biển Đông, đưa lực lượng chức năng kiểm soát lưu thông hàng hải trong khu vực… thì nay Trung Quốc sẽ kiểm soát cả không phận và không lưu trên bầu trời của Biển Đông trong khu vực do “đường chín đoạn” đã được Trung Quốc vẽ ra. Nói cách khác, nếu Trung Quốc thiết lập ADIZ trên Biển Đông, Trung Quốc sẽ chính thức đưa tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Đông từ vùng biển lên vùng trời. Đây rõ ràng là điều rất nguy hiểm cho Việt Nam và các nước có liên quan trong cục diện tranh chấp chủ quyền biển đảo tại biển Đông.
Tuy nhiên, theo các quy định của pháp luật hàng không quốc tế, bên trong ranh giới của ADIZ là vùng thuộc phạm vi chi phối của quốc gia đã tuyên bố thiết lập ADIZ. Nói cách khác, lãnh thổ trên không trong vùng xác định của ADIZ thuộc phạm vi kiểm soát của các lực lượng chức năng của quốc gia đó. Như vậy, Trung Quốc chỉ có thể thành lập ADIZ một cách hợp pháp trên Biển Đông khi các vùng lãnh thổ của khu vực này thuộc về chủ quyền hợp pháp của Trung Quốc và điều này chắc chắn không bao giờ là sự thật. Bởi lẽ, các chứng cứ lịch sử cũng như pháp lý đều xác định chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng như các vùng biển thuộc chủ quyền và quyền chủ quyền của Việt Nam được tuyên bố phù hợp với pháp luật quốc tế.
Tình hình thực tế cho thấy Trung Quốc đang ráo riết tiến hành hàng loạt biện pháp nhằm tạo cơ sở cho việc thiết lập ADIZ trên Biển Đông. Từ các hành động như thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa, đưa lực lượng chấp pháp tuần tra trên Biển Đông, ban hành các đạo luật quản lý nhà nước, quy định thời gian đánh bắt, khai thác thủy hải sản, tập trận,… cho đến xây dựng, mở rộng hàng loạt đảo nhân tạo thời gian gần đây. Khi các hành động này đã hoàn tất trên thực tế, việc thiết lập ADIZ là một nguy cơ rõ ràng.
Thậm chí, nhiều chuyên gia cho rằng Trung Quốc đã thực thi trên thực tế những hành động cho thấy họ đã thiết lập ADIZ trên biển Đông nhưng không tuyên bố. Cụ thể là việc Trung Quốc ngăn cản, đe dọa các phương tiện bay vào vùng khoảng không bên trên các khu vực mà Trung Quốc đang tiến hành cải tạo, xây dựng phi pháp.
Trong trường hợp Trung Quốc thiết lập ADIZ trên khu vực biển Đông, chịu ảnh hưởng đầu tiên sẽ là những quốc gia khu vực xung quanh biển Đông như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Indonesia,… và xa hơn nữa là tất cả những quốc gia có các tuyến vận chuyển hàng không qua khu vực biển Đông, bởi lẽ khi đó tất cả các chuyến bay vào khu vực này đều phải được sự đồng ý của cơ quan quản lý hàng không của Trung Quốc. Khi đó chẳng những khu vực lãnh thổ thuộc chủ quyền của Việt Nam và nhiều nước bị xâm phạm mà những khu vực thuộc về khoảng không quốc tế cũng bị Trung Quốc kiểm soát.
Là quốc gia có lợi ích gắn với Biển Đông lớn nhất trong khu vực, để chủ động trước mọi tình huống có thể xảy ra trong tương lai, Việt Nam cần nhanh chóng tiến hành các cuộc thảo luận với các nước có liên quan trong khu vực để tìm tiếng nói chung. Giải pháp hữu hiệu nhất có lẽ vẫn là kêu gọi các nước có liên quan trực tiếp đến khu vực tranh chấp và các quốc gia trên thế giới cùng cam kết cho một vùng trời mở nhằm phục vụ cho hoạt động vận chuyển hàng không ngang qua khu vực biển Đông bên cạnh việc vận động cam kết tự do hàng hải từ các nước khác mà Việt Nam đang tiến hành hiện nay.

TS. Bành Quốc Tuấn
Xem thêm…

Đừng lạm dụng danh nghĩa từ thiện!

09:12 |
Người dân đang khó khăn vì thiên tai hoặc vì những sự cố xảy ra trong cuộc sống, việc chia sẻ khó khăn với bà con, giúp đỡ người hoạn nạn là một nét đẹp truyền thống, là đạo lý từ ngàn xưa của người Việt ta...
"Nào, bác giơ cao phong bì lên… Thế, bác nhìn vào ống kính kia kìa…! Tươi lên một tí… Rồi, cảm ơn bác”.
Đây là những câu nói thường thấy của các phóng viên mỗi khi có ai đó mang hàng cứu trợ hoặc quà từ thiện đến cho bà con đang gặp cảnh ngộ khốn cùng. Và trên nhiều phương tiện thông tin đại chúng, người ta thường thấy những hình ảnh ông nọ, bà kia đi trao quà từ thiện cho bà con đều nở những nụ cười tươi rói, rồi bắt người dân phải giơ phong bì ra ống kính máy ảnh, ít gói mì tôm, vài cân gạo hay vài bọc quần áo.
Quả thật đó là những hình ảnh phản cảm.
gười dân đang khó khăn vì thiên tai hoặc vì những sự cố xảy ra trong cuộc sống, việc chia sẻ khó khăn với bà con, giúp đỡ người hoạn nạn là một nét đẹp truyền thống, là đạo lý từ ngàn xưa của người Việt ta.
“Một miếng khi đói bằng một gói khi no”; “Lá lành đùm lá rách”; “Bầu ơi thương lấy bí cùng/tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”; “Thương người như thể thương thân”; rồi “Ăn mày là ai, ăn mày là ta/ Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày”… có không biết bao câu châm ngôn, ca dao nói về đạo lý của người Việt.
Gần đây, việc các tập thể, cá nhân tích cực tham gia vào các hoạt động an sinh xã hội thật đáng biểu dương và cần khuyến khích phát triển hơn nữa. Chúng ta cũng đã chứng kiến không ít những người giàu có và thậm chí cả những người đang nghèo đã sẵn sàng giúp đỡ người khó khăn và họ không đòi hỏi một cái gì.
Thậm chí, không ít người còn tránh né việc đưa thông tin mình làm từ thiện lên báo chí. Bởi họ coi việc làm từ thiện xuất phát từ cái tâm của mình, hay nói theo giáo lý của nhà Phật thì “bố thí" là một hạnh quan trọng nhất trong 6 hạnh.
Người dân nhận mì tôm cứu trợ trong một đợt lũ lụt ở Thanh Hóa.
Theo Phật giáo đại thừa thì bố thí là biểu hiện của lòng từ bi, là phương tiện dẫn dắt chúng sinh đến giác ngộ, và bố thí còn được coi là hành động để nuôi dưỡng phúc đức”. Người thừa ăn bố thí cho người thiếu ăn đã là tốt, nhưng những người vẫn còn đang thiếu ăn thì sẵn lòng cho người thiếu hơn thì còn là tốt hơn nữa.
uy nhiên thời gian gần đây việc nhiều tập thể, cá nhân tham gia vào các hoạt động an sinh xã hội và làm từ thiện có nhiều vấn đề đáng phải bàn hay nói sòng phẳng là có nhiều chuyện buồn.
Đã không ít nơi khi nhận hàng cứu trợ về phát cho bà con thì mới phát hoảng vì đó là nhưng thực phẩm quá hạn, đó là những mớ quần áo rách bẩn thỉu; đó là những thứ thuốc men đáng vứt đi từ lâu… Rồi không ít nơi lại còn lợi dụng chuyện đi từ thiện để kéo đàn kéo lũ đến địa phương mà lợi dụng chuyện đi từ thiện để đi du lịch, thậm chí gây phiền hà, tốn kém cho địa phương.
Rồi cũng lại có những địa phương khi nhận được hàng cứu trợ - nhất là hàng cứu trợ bằng tiền thì lại tìm cách san sẻ, chia chác cho những người mà họ hoàn toàn không đáng được hưởng sự cứu trợ này.
Rồi cũng không ít người lợi dụng từ thiện để đánh bóng tên tuổi của mình hay nói một cách khác là một cách quảng bá thương hiệu, quảng bá tên tuổi cho doanh nghiệp.
Nào là chuyện có ông khoe bán chiếc giường mấy tỉ để làm từ thiện, và rồi gần đây nhất trong những ngày này là chuyện ông Đào Hồng Tuyển “chúa đảo Tuần Châu” ủng hộ chiếc xe Rolls Royce Phantom đấu giá lấy tiền làm từ thiện, rồi ông còn cao giọng rằng, sẵn sàng mời bà con đến khách sạn 5 sao của ông để được ăn uống, ngủ nghỉ miễn phí. Và đã có không ít người tung hô hành động này.
Khổ lắm, trong lúc bà con đang cần từng chai nước, từng gói mì tôm, từng viên thuốc đau bụng mà bây giờ phải chờ đến lúc bán được xe thì có mà chờ đến… mùa quýt. Chưa nói giá trị chiếc xe cao thấp, nhiều ít thế nào, nhưng quả thật đây là một việc làm hết sức phản cảm. Và nói huỵch toẹt ra là ông này đang muốn khoe xe, khoe tên của mình.
Giá như ông ta lấy nguồn tiền ở đâu đó mua lương thực, thực phẩm giúp đỡ bà con rồi sau đó lẳng lặng bán xe đi bù vào và nếu ai đó hỏi đến rằng, cái xe ông đang đi đâu thì ông bảo xe đấy tôi đã bán đi lấy tiền làm từ thiện cho bà con trong những ngày mưa lũ vừa qua, thì quả thật đáng dựng miếu thờ cho ông.
Đằng này ông làm từ thiện đấy, nhưng phải chờ bán được xe, biết đến bao giờ. Rồi lại nữa ông ta mời mọi người đến ăn cơm miễn phí tại khách sạn. Giời ạ, thử hỏi những người dân đang gặp thiên tai đi bao nhiêu cây số để đến nhà ông, đến khách sạn của ông ngủ một đêm, ăn một bữa cơm… trong khi họ còn đang phải lo xoắn cả ruột lên.
Những cách làm như thế này mang nặng tính hình thức và không nghi ngờ gì đó chỉ là chiêu PR cho tên tuổi của mình.
Người viết bài này đã từng chứng kiến không ít các vị đại gia và cả những cán bộ cao cấp quanh năm đi làm từ thiện, nhưng tuyệt nhiên không một ai biết việc họ làm, không một dòng chữ nào ở trên báo nhắc đến họ. Họ làm từ thiện là xuất phát từ cái tâm mà không màng bất cứ một thứ lợi ích gì trong việc mình đi làm từ thiện đó.
Việc các doanh nghiệp tham gia vào công tác an sinh xã hội là rất cần thiết và rất nên khuyến khích. Tuy nhiên, cũng đã đến lúc chúng ta cần minh bạch chuyện này. Nhiều doanh nhiệp thuế má còn đang nợ đầm đìa, lương công nhân, tiền bảo hiểm còn đang thiếu thế nhưng lại xắn tay áo vào tham gia vào các hoạt động xã hội hóa, rồi thậm chí cũng bỏ tiền, bỏ của ra đi làm từ thiện thì đó liệu có phải là hay không?
Rồi lại có những đại gia lúc bốc đồng lên thì khoe mua bức tranh này mấy tỉ, mua số điện thoại kia mấy tỉ, rồi hứa hẹn rằng sẽ đóng góp vào làm từ thiện hoặc xây dựng các công trình được huy động từ nguồn xã hội hóa… Nhưng rồi sau đó họ “lặn một hơi”.
Một vấn đề nữa mà ở các địa phương khi xảy ra thiên tai cần có sự giúp đỡ, đóng góp của toàn xã hội cho người dân thì cũng cần phải minh bạch về các khoản cứu trợ này. Đừng có để đến lúc các cơ quan chức năng hoặc báo chí phanh phui việc chia chác không sòng phẳng hoặc ăn chặn của người nghèo thì đó mới là điều đáng xấu hổ.
Với những người có trách nhiệm trong công tác an sinh xã hội ở các doanh nghiệp hoặc ở các cơ quan công quyền thì cũng cần phải hết sức cụ thể. Và phải chỉ đạo cấp dưới làm cho nghiêm túc, đừng mang của rẻ, của ôi, của thừa tặng cho bà con.
Cách đây mấy năm trong một lần đi làm từ thiện ở Tây Bắc vào dịp cuối năm, khi tôi hỏi một đồng chí lãnh đạo ở một đơn vị rằng: “Theo anh, dịp tết này nên mang cái gì lên cho bà con ở xã này, xã này…”. Anh nói buồn buồn: “Bà con trên này thiếu lắm, cái gì cũng thiếu, một gói mì chính, một gói bột canh cũng là quý. Anh cho cái gì cũng được, chỉ xin đừng cho quần áo cũ”.
Lúc đầu nghe anh nói vậy tôi chưa hiểu, nhưng về sau mới biết, đã từng có không ít đơn vị quyên góp cho bà con quần áo cũ, đến khi chia quần áo thì mới thấy trong đó có cả quần áo rách, có những bộ quần áo vẫn còn lấm lem bùn đất, có những bộ quần áo đã mốc, bốc mùi và dĩ nhiên những bộ quần áo đó đều được bà con đem đốt, rồi kèm theo đó là sự mỉa mai và họ cảm thấy nhục khi phải nhận những gói quà từ thiện kiểu này.
Không làm từ thiện vì lý do nào đó thì cũng chưa đáng trách. Nhưng làm từ thiện mà lại lợi dụng việc này để cầu danh, thậm chí cầu lợi thì đó là điều không thiện chút nào cả.
Nguyễn Như Phong
Xem thêm…

Phường Thịnh Liệt hãy đi tiên phong…

08:20 |

Việc Công an phường Thịnh Liệt (Hoàng Mai - Hà Nội) tịch thu bình trà đá miễn phí để trên vỉa hè phục vụ người đi đường đang gây ra những tranh luận rất khác nhau. Người ủng hộ thì dựa vào lý, người phản đối thì dựa vào tình…

Có lẽ chưa bao giờ Hà Nội lại trải qua một đợt nắng nóng như những ngày giữa tháng 7 vừa qua. Nhiệt độ trong nhà lên đến trên dưới 40 độ C. Ở ngoài trời do nhiều yếu tố, có lúc có nơi nắng nóng lên đến 45 – 47 độ C.
Để giúp cho những người lao động có được nguồn nước mát giải khát, chống lại cái nắng nóng khủng khiếp này, một sáng kiến được đưa ra là cung cấp nước lạnh miễn phí. Tất nhiên, bình nước này được đặt ở vỉa hè mà cụ thể là dưới một gốc cây (đối diện nhà số 1031B) trên đường Giải Phóng.
Thế nhưng việc làm này đã bị “dội nước lạnh” khi Công an phường Thịnh Liệt đã quyết định tịch thu với lý do thùng trà đá đặt trên vỉa hè như vậy là vi phạm an toàn giao thông …
Không ít người ủng hộ ý kiến này.
Song, cũng không ít người ngược lại, cho rằng cách làm của Công an phường Thịnh Liệt là quá cứng nhắc, đúng lý mà không hợp tình…
Ai cũng bảo vệ lý lẽ của mình và càng khó phân xử khi mọi lý lẽ của cả hai bên đều rất thuyết phục.
Về cá nhân, mình cũng rất băn khoăn bởi trước hết, đây là tấm lòng hảo tâm, chia sẻ. Không dễ gì có người mỗi ngày bỏ ra hàng trăm ngàn, thậm chí có thể là cả triệu đồng để giúp người nghèo, người lao động và cả những người từ tỉnh xa về Hà Nội.
Còn gì mát lòng hơn giữa trưa hè nóng nực, có được ly nước mát miễn phí?
Việc làm tuy không lớn nhưng ý nghĩa thì không hề nhỏ, nhất là giờ đây, lòng trắc ẩn đang trở thành “đặc sản” giữa chốn thị thành.
Thế nhưng dù làm bất cứ việc gì thì điều trên hết và trước hết là phải tôn trọng pháp luật. Không thể nhân danh việc làm từ thiện để bất chấp luật pháp.
Song (lại song), sự bức xúc của nhiều người không phải không có lý khi mà hiện tượng lấn chiếm vỉa hè đang diễn ra khá phổ biến ở mọi ngõ ngách của phố phường Hà Nội.
Lấn chiếm vỉa hè để bán hàng, để sản xuất kinh doanh, để coi giữ ô tô, xe máy… Tức là không ít nơi, nhiều người biến vỉa hè công cộng thành “lãnh địa” của gia đình họ. Đó mới là những điểm cần giải tỏa, cần “tịch thu” hơn là một bình nước lạnh lập lên với mục đích từ thiện, phục vụ cho người nghèo.
Xin không đặt vấn đề mà theo dư luận, không có chuyện… “bỗng dưng lấn chiếm” mà nó có “cái lý” của nó.
Tóm lại từ vụ việc này, có lẽ cách tốt nhất là Hà Nội nên thực hiện Nghị định 36 của Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt cách đây khoảng hơn 20 năm trước về “hè thông, đường thoáng”. Đó mới là điều quan trọng hơn nhiều so với việc thu hồi một vài cái bình nước đá cho người nghèo.
Mong rằng Công an quận Hoàng Mai và đặc biệt là Công an phường Thịnh Liệt hãy đi tiên phong trong việc “đường thông, hè thoáng” này.
Không nên để Hà Nội nhếch nhác như cái chợ làng và vỉa hè Hà Nội như mảnh đất hoang vô chủ…
Bùi Hoàng Tám
BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.
Cám ơn các bạn!
Xem thêm…

Cảnh báo Trung Quốc sắp xây thêm đường băng thứ hai ở Trường Sa

08:07 |
Ảnh vệ tinh cho thấy bên cạnh đường băng dài 3.000m trên bãi Đá Chữ Thập đang ở “giai đoạn hoàn tất”, Bắc Kinh có thể sắp chuẩn bị xây dựng trái phép một đường băng khác có chiều dài tương tự trên bãi Đá Subi ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Ảnh vệ tinh chụp ngày 18/7/2015 bãi Đá Subi, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện đang bị Trung Quốc chiếm đóng và cải tạo trái phép 
Theo Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS), Trung Quốc đã xây dựng một đường băng dài 3.000m trên bãi Đá Chữ Thập, một trong 7 bãi đá, rạn san hô đã và đang bị Trung Quốc đảo hóa trái phép ở Trường Sa. Đây cũng là đường băng dài nhất ở khu vực Trường Sa, có thể sử dụng cho các hoạt động tác chiến.
Trang web của chương trình Sáng kiến minh bạch hàng hải châu Á (Asia Maritime Transparency Initiative) thuộc CSIS cho hay, việc xây dựng đường băng tại Trường Sa đã có từ gần 40 năm qua và 3 nước, 1 bên khác có tuyên bố chủ quyền ở Trường Sa cũng đều sở hữu các đường băng. Tuy nhiên, Trung Quốc bị tố cáo muốn tạo lợi thế cho yêu sách chủ quyền của mình, qua các chương trình bồi đắp đảo nhân tạo, làm gia tăng căng thẳng ở Biển Đông.
Cũng theo trang web trên, đường băng của Bắc Kinh trên bãi Đá Chữ Thập, nằm cách đất liền gần nhất của Trung Quốc đại lục là đảo Hải Nam đến 1.000km, đang trong “giai đoạn hoàn tất” sau khi khởi công vào năm ngoái.
Hình ảnh vệ tinh chụp một rạn san hô khác là bãi Đá Subi, nơi gần 4 triệu m2 đã được Trung Quốc bồi đắp phi pháp, cho thấy có thể Bắc Kinh đã chuẩn bị sẵn sàng xây dựng thêm một đường băng thứ hai có chiều dài tương đương đường băng ở bãi Đá Chữ Thập.
Ảnh vệ tinh chụp ngày 28/6/2015 bãi Đá Chữ Thập, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện đang bị Trung Quốc chiếm đóng và cải tạo trái phép 
CSIS nhận định: “Một căn cứ không quân của Trung Quốc trên bãi Đá Chữ Thập có thể gia tăng khả năng phòng bị, giúp Bắc Kinh triển khai các máy bay thám sát trên biển và các phi đội máy bay chiến đấu trong khu vực. Như vậy Trung Quốc có thể dễ dàng sử dụng các căn cứ không quân để tuần tra hoặc thực hiện các hoạt động tấn công giới hạn vào các quốc gia khác cũng có yêu sách chủ quyền trên Biển Đông, thậm chí cả các cơ sở của Mỹ”.
Cũng theo CSIS, Đài Loan đã nâng cấp đường băng dài 1.195m trên đảo Ba Bình, thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Malaysia sở hữu đường băng dài thứ hai khu vực trên Đá Hoa Lau, với chiều dài 1.368m. Đường băng của Philippines ngắn hơn một chút, nhưng lại ở trên một mặt bằng rất xấu. Còn đường băng của Việt Nam, được xây dựng sớm nhất tại Trường Sa vào năm 1976, cũng là phi đạo ngắn nhất với chiều dài 550m.
Trung Quốc cho đổ một lượng cát khổng lồ để mở rộng và gia cố các rạn san hô ở Trường Sa, xây dựng các công trình mà theo Bắc Kinh là nhằm tăng cường an toàn hàng hải, nghiên cứu khoa học, cũng như các mục đích quân sự.
Mỹ vốn có một mạng lưới căn cứ quân sự tại châu Á và tích cực tiến hành các hoạt động giám sát, đã chỉ trích mạnh mẽ các hoạt động xây đảo nhân tạo, hòng tạo “chủ quyền giả” của Bắc Kinh ở Biển Đông.
Hoạt động bồi đắp và xây dựng đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc trên Biển Đông dự kiến sẽ được đưa ra mổ xẻ trong hội nghị cấp cao về an ninh châu Á do ASEAN tổ chức diễn ra vào ngày hôm nay (4/8) tại Kuala Lumpur (Malaysia), với sự hiện diện của các quan chức Mỹ và Trung Quốc. Tuy nhiên, trước thềm sự kiện này, Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân đã “rào trước” là không nên thảo luận về tranh chấp Biển Đông tại các cuộc họp cấp cao của ASEAN trong tuần này. Theo ông Lưu, đây không phải là diễn đàn thích hợp để thảo luận vấn đề nhạy cảm này và các quốc gia khác ngoài ASEAN không nên can thiệp vào, nếu Mỹ nêu ra vấn đề, Bắc Kinh sẽ phản đối.
Tuần trước, hải quân Trung Quốc đã rầm rộ tập trận bắn đạn thật tại Biển Đông, huy động hơn 100 tàu chiến, mấy chục phi cơ, các tiểu đoàn tên lửa và các đơn vị truyền tin.
Linh Phương
Xem thêm…

Trước ngày khai giảng, nói chuyện "kính thưa" ở trường học

08:03 |
Mặc dù nhiều người lên án nhưng căn bệnh “kính thưa” dài dòng vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”, cứ chạy vòng quanh không có hồi kết.

Bệnh thích nói nhiều, và chuộng hình thức của người Việt chúng ta cần phải lên án để mọi người từ bỏ. Bởi không chỉ bạn bè thế giới ngán ngẩm mà ngay chính những người Việt ngồi nghe cũng thấy như mình đang bị tra tấn.

Chưa nói đến những bài diễn văn, những bản báo cáo thành tích dài vài trang. Chỉ nói đến việc giới thiệu kiểu “kính thưa” đã say xẩm cả mặt mày.

Chỉ một cuộc hội thảo nhỏ thôi nhưng mỗi người lên đọc, lên phát biểu là mỗi lần “kính thưa”, vừa nêu tên họ vừa nêu chức vụ của gần chục người từ cấp cao đến cấp thấp.

Mỗi một người được giới thiệu đều làm một động tác quen thuộc đến nhàm chán: như đứng dậy, quay xuống, cười gượng và chắp tay trước ngực chào, mọi người vỗ tay…

Nếu là người khách xa lạ ít người biết đến cũng nên làm như thế, nhưng toàn là người gặp hàng ngày đến “chai cả mặt”, khi vào cuộc họp vẫn phải theo cái lệ cũ mà làm.

Nhiều người tỏ ra khó chịu, có ý kiến thì được trả lời: “Đó giống như là quy định bất thành văn, ai cũng làm, chẳng lẽ mình lại không”.

Sau màn giới thiệu dài lê thê đến việc lại tung hô theo kiểu: “Được sự quan tâm của thầy...của cô…của đồng chí…Chúng ta vinh dự đón tiếp…”. Khoảng 10 phút nhưng vẫn chưa vào nội dung chính. Đó mới chỉ là phần của một người.

Nếu buổi họp, buổi hội thảo có tới vài người lên đọc hay phát biểu thì màn giới thiệu và kính thưa sẽ được lập lại bấy nhiêu lần.

Từ thực tế tôi nhận thấy, những người thích dài dòng “kính thưa” chủ yếu mang tư tưởng nịnh bợ, xun xoe là nhiều vì họ sợ không kính thưa hết những vị cán bộ ngồi kia sẽ trách móc, sẽ làm mất lòng. Mà giới thiệu trước hay sau cũng phải cẩn thận. 
Bệnh thích nói nhiều, và chuộng hình thức của người Việt chúng ta cần phải lên án để mọi người từ bỏ (Ảnh: sangnghiep.com)
Giống như trong buổi Hội nghị công chức ở một trường học, Phó hiệu trưởng là bí thư chi bộ lại bị giới thiệu sau thầy hiệu trưởng.
Sau Hội nghị, vị Phó hiệu trưởng đã phản ứng lẽ ra phải giới thiệu tên mình trước mới đúng…

Cũng có người chỉ dùng một câu: “Kính thưa quý vị đại biểu, thưa toàn thể Hội nghị…” nhưng sau đó thể nào cũng bị góp ý.
Thế nên có không ít người rất muốn có ý kiến trong các cuộc họp đó nhưng đành thôi vì: “Phải kính thưa hết người này đến người khác thấy mệt lắm”.

Tất cả là học đòi theo nhau như một trào lưu dù bản thân nhiều người cũng không muốn. Họ cứ lý giải: “Ai cũng làm mình làm khác kỳ lắm”.
Vì thế không ai có thể dũng cảm để rút ngắn gọn lại những kiểu giới thiệu sáo rỗng, hình thức như trên.

Bệnh nói nhiều và ưa chuộng hình thức còn thể hiện nhiều ở những buổi tọa đàm như ngày 8/3 ngày 20/10, 20/11…
Ai cũng thuộc lòng tiểu sử ra đời những ngày đó, nhưng vào buổi lễ năm nào cũng thế, mọi người phải ngồi lắng nghe lại những bài diễn văn lê thê lút thút đến ngán ngẫm.

Hay những ngày khai giảng, những buổi lễ sơ, tổng kết…màn kính thưa và diễn văn của đủ ban bệ từ Hiệu trưởng, Phó hiệu trưởng, Chủ tịch công đoàn, đại diện khách mời, hội phụ huynh đến đại diện học sinh cũng đã chiếm gần hết thời gian trong khi học sinh thì cứ phải ngồi lắng nghe giữa trời nắng như đổ lửa.

Mặc dù nhiều người lên án nhưng căn bệnh “kính thưa” dài dòng vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt” chính là cấp dưới sợ mất lòng cấp trên, cấp trên lại sợ mất lòng cấp trên nữa nên cứ chạy vòng quanh không có hồi kết.

Để chữa căn bệnh này cũng chẳng khó khăn gì nếu những người cán bộ làm gương đi đầu.
Phan Tuyết
Xem thêm…

Tác giả bài thơ tình nổi tiếng "Hai sắc hoa Tigon" là ai? (Phần 2)

08:02 |
Hơn 30 năm sau khi bài thơ Hai sắc hoa tigon xuất hiện, nhiều nhà văn, nhà thơ đã nổ ra cuộc tranh luận ai là tác giả thực sự của tác phẩm này.
Một số người cho rằng TTKh và Thâm Tâm không phải là một. Phản bác quan điểm này, năm 1970, Nguyễn  Vỹ (một trong những nhà  thơ tiên phong trong phong trào Thơ Mới) xuất bản cuốn Văn Thi Sĩ Tiền Chiến tại Sài Gòn, đưa ra bằng chứng mới để khẳng định TTKh chính là nhà thơ Thâm Tâm.

Thi sĩ kiêm họa sĩ
Sau hơn 30 năm im lặng, năm 1970, một  năm  trước  khi mất, Nguyễn  Vỹ  đã công bố những lời tâm sự của Thâm Tâm 22 năm sau khi Thâm Tâm qua đời trong bài viết Thâm Tâm và sự  thật về TTKh, xin lược trình sau đây:
“Năm 1936 – 1937, xuất hiện ở phố Chợ Hôm, ngoại ô Hà Nội, một nhóm văn sĩ  trẻ  với  bút  hiệu  là  Trần Huyền  Trân,Thâm Tâm và một vài người nữa.  Ít  ai để ý đến họ. Huyền Trân và Thâm Tâm đều mới 18 - 19 tuổi. Họ có một tờ tuần báo nhỏ, tên là Bắc Hà ở phố Chợ Hôm.
Báo Bắc Hà bán không chạy lắm, tuy có vài mục hài hước, vui, nhờ mấy bức vẽ của  Tuấn  Trình. Thâm Tâm là  bút  hiệu của Tuấn Trình. Tuấn Trình vẽ nhiều hơn viết, thỉnh thoảng đăng một bài thơ, vài mẩu truyện ngắn. Đôi khi thấy xuất hiện trên mặt báo vài ba bài thơ có tính cách ca dao, ái tình của Nguyễn  Bính (học sinh lớp nhất trường tiểu học Hà Đông). Nguyễn Bính thi rớt, nghỉ học luôn.
Tôi (tức là Nguyễn Vỹ) tuy không chơi thân, nhưng quen biết Trần Huyền Trân khá  nhiều  vì  anh  ta  ở  trọ một  căn  nhà trong ngõ Khâm Thiên, phía sau chợ. Tôi ở một  gác  trọ  của  đường  Khâm  Thiên, gần Ô Chợ Dừa. Đôi khi Trần Huyền Trân nhờ tôi viết bài cho tuần báo Bắc Hà “cho vui”  vì  không  có  tiền nhuận  bút. Để  tỏ tình  thân của văn nghệ,  tôi  có viết một truyện ngắn khôi hài, và chỉ có một lần.
Trong một  số báo đặc biệt mùa hè, Tuấn Trình có vẽ một cặp Bạch Nga bơi trên Hồ Hoàn Kiếm và ghi ở dưới "Nguyễn Vỹ và Mộng Sơn". Tôi quen biết Tuấn Trình  là do Trần Huyền  Trân  giới  thiệu.  Nhà  anh  ở  Chợ Hôm,  cách  chợ độ ba, bốn  trăm  thước. Anh đẹp  trai, y phục  lúc nào cũng bảnh bao,  người  có  phong  độ  hào  hoa,  lịch thiệp. Tôi  thấy ở Sài Gòn có anh Hoàng Trúc Ly, nhà văn, na ná giống Tuấn Trình về dáng điệu cũng như tính tình, tư cách. Nhiều  khi gặp Hoàng Trúc  Ly, tôi cứ tưởng như gặp Tuấn Trình trên phố Chợ Hôm Hà Nội.
Một buổi chiều gần tối, Tuấn Trình đi lang thang gần chợ Khâm Thiên. Tôi từ Hà Nội về nhà, tôi tưởng anh đến Trần HuyềnTrân, nhưng anh bảo: “Thằng Huyền Trân nó đi đâu,  không có  nhà”. Tôi rủ anh về gác trọ của tôi ở cuối phố. Hôm ấy, tôi có vài chục bạc  trong  túi, có thể làm một tiệc bánh giò chả lụa với Tuấn Trình. Tôi bảo anh ở lại ngủ với tôi cho  vui. Đêm ấy cao  hứng, Tuấn  Trình ngà ngà  say  rượu Văn Điển, kể chuyện tình của anh với cô Khánh cho tôi nghe”.
Loài  hoa  đẹp  trên  phố Nguyễn Khuyến
“Trần Thị Khánh là một cô học trò lớp nhất trường tiểu học Sinh Từ. Thi hỏng, cô ở nhà giúp mẹ  làm việc nội  trợ. Nhà cô  cũng  ở  đường  Sinh  Từ  (nay  là  phố Nguyễn Khuyến – NV), ngay cạnh Thanh Giám (Quốc Tử Giám), nơi đền thờ Khổng Tử. Thanh  Giám  là  một  thắng  cảnh  Hà Nội, đã liệt vào cổ tích Việt Nam, xây cất từ đời nhà Lý, tu bổ cho tới đời nhà Lê, hình  chữ  nhật,  xung  quanh  xây  tường  đá ong, cao độ hai thước Đền thì ở trong cùng, trước đền có Hồ Tròn, hai bên hồ có những tấm bia ghi tên các tiến sĩ đời nhà Lê. Vào Thanh Giám  có  cổng  tam  quan  lớn,  trước cổng  có  tấm bia đề hai  chữ Hán  “Hạ mã” và hai trụ cao. Trong vườn trồng rất nhiều cây cổ thụ và các cây kiểng, nơi đây rất yên tĩnh và mát mẻ, cũng là nơi các cặp trai gái hẹn hò  tâm sự. Trước kia có một bầy quạ chiều  tối  bay  về  đây  ngủ,  cho  nên  người Pháp  cũng  gọi  là  Pagode  des  corbeaux. Chùa Quạ, ngoài danh từ lịch sử Temple de Confucius, Đền Khổng Tử.
Cô nữ sinh Trần Thị Khánh là một thiếu nữ đẹp. Tuấn Trình có một người cô, nhà ở phố Chợ Cửa Nam, gần Sinh Từ. Anh thường đến  đây  thăm  cô  và  trông  thấy  cô  Khánh đi  chợ mỗi  buổi  sáng.  Lúc  ấy  vào  khoảng tháng  2/1936,  họa  sĩ  Tuấn  Trình,  tên  gọi hồi đó, 19 tuổi; và cô Khánh 17 tuổi. Tuấn Trình mới bắt đầu vẽ và viết chút ít trong tờ tuần báo Bắc Hà của Trần Huyền Trân vừa xuất hiện.
Sau một vài tháng theo dõi, Tuấn Trình làm quen được với cô Khánh và gửi báo Bắc Hà tặng cô. Cô gái 17 tuổi, cảm mến người nghệ sĩ tài hoa, tình yêu chớm nở như cành hoa antigone trắng cũng vừa chớm nở trong tháng đầu hè trước sân nhà cô.
Antigone là loại hoa của người Pháp đem qua hồi đầu thế kỷ, không thơm nhưng đẹp. Nó là loại hoa dây, lá giống như lá nho, cho nên ở miền Nam nhiều người gọi là hoa nho. Có hai loại: Hoa trắng và hoa hồng. Hoa nở vào đầu mùa hè thành những chùm rất dễ thương, nụ hoa giống hình trái tim nho nhỏ.
Ở Hà Nội người  ta  trồng  rất nhiều và bán cũng rất nhiều ở chợ Đồng Xuân, cũng như ở Chợ Hoa, bờ hồ Hoàn Kiếm. Cắm nó vào lọ để phòng khách, nó buông ra một vẻ lãng mạn, khả ái  lắm. Người Bắc gọi  tắt  là hoa ty  gôn. Ở  phố  Sinh  Từ,  antigone mọc  rất nhiều, như trước sân nhà ông Nguyễn Văn Vĩnh  và Nguyễn Nhược Pháp. Nhà  trọ  của Lưu Trọng Lư và Lê Tràng Kiều ở phố Hàm Long  có  cả một  giàn  hoa  trắng  và  hồng.
Nhưng mùa đông lá rụng, hoa tàn thì không cảnh nào tiêu sơ quạnh quẽ bằng.Tình  yêu  của  Tuấn  Trình  và  Trần  Thị Khánh chớm nở ngay lúc những chùm hoa antigone vừa hé nụ, và chết giữa mùa đông năm đó,  trong  lúc giàn hoa  ty gôn úa  tàn, rụng ngập đầy sân. Thời kỳ mơ mộng ngắn ngủi trong mấy tháng hè, sang hết mùa thu, không đem lại chút thỏa mãn nào cho tâm hồn khao khát của Tuấn Trình”.
Hai lần hẹn hò trong vườn Quốc Tử Giám
“Chính lúc này Tuấn Trình  lấy bút hiệu là Thâm Tâm. Một vài bài thơ tình thức đêm làm tặng cô Khánh. Những bài thơ đầu tiên đăng trên tuần báo Bắc Hà đều ký là Thâm Tâm, nhưng các tranh vẽ trong báo vẫn ký Tuấn Trình. Nhưng cô gái 17  tuổi, dè dặt, theo  lễ  giáo  của  gia  đình,  chưa  thật  bao giờ đáp ứng đúng với tình yêu tha thiết của Tuấn Trình - Thâm Tâm.
Trong lúc những cặp tình nhân trẻ trung dắt nhau đi du ngoạn khắp nơi thơ mộng ở Hà Nội  và ngoại ô,  thì Trần Thị Khánh cứ phải từ chối những lời mời của Thâm Tâm. Cô  thường nói: “Thầy mẹ em nghiêm  lắm, gia đình em nghiêm lắm.” Lần nào cô Khánh cũng lặp lại chữ nghiêm gia giáo ấy để trả lời kỳ vọng khát khao của người yêu.
Chỉ  được  hai  lần  Khánh  đến  nơi  hẹn, nhưng không được  lâu. Lần  thứ nhất, một đêm trăng, Khánh lẻn băng qua đường vào vườn Thanh Giám. Tuấn Trình đã chờ người yêu nơi đây, dưới bóng cổ thụ. Nhưng cả hai cũng không nói được gì, Khánh run sợ. Tuấn Trình bối rối, tất cả những lời lẽ bay bướm đã sắp sẵn, bây giờ quên hết. Cuối cùng lại trách móc nhau vì những chữ “Thầy mẹ em nghiêm lắm” và rồi Khánh cũng vội vã chạy về nhà.
Lần  thứ hai, vườn Thanh Giám đêm ấy cũng ngập ánh  trăng  thu. Nhiều người nói Thanh  là  Thanh Hóa, là hoàn toàn sai sự thật. Nhưng thái độ của Khánh lạ lùng, khó hiểu. Hình  như  Khánh muốn  nói  với  Tuấn Trình một điều gì, nhưng ngại ngùng không nói. Rồi nàng buồn bã hỏi:  “Anh định bao giờ  đến  xin  thầy  mẹ  cho  chúng  mình?”. Chàng họa sĩ bối rối trước câu hỏi bất ngờ. Chàng  lơ  đễnh  bảo: “Anh  chưa  nghĩ  đến việc ấy, vì...” Câu chuyện bị bỏ dở nơi đây cho đến khi từ giã.
Hai người vẫn thư từ với nhau cho đến một hôm... Tuấn Trình nhận được  bức thư của  người  yêu,  không,  của  người  đã  hết yêu, báo tin nàng sắp lấy chồng. Thư viết bằng mực tím, trên bốn trang giấy học trò, xé trong một quyển vở Nam Phương Hoàng hậu (loại vở học trò rất thông dụng lúc bấy giờ).
Đại khái trong thư Khánh nhắc  lại tình yêu "thơ mộng" của cô với "người nghệ sĩ tài hoa son trẻ", đó  là những chữ cô dùng trong thư. Tình yêu rất đẹp, nhưng vì thầy mẹ của cô rất "nghiêm" theo lễ giáo, nên dù vị hôn phu của cô là một người chỉ mới biết sơ thôi nhưng cô vẫn có "bổn phận phải giữ tròn chữ hiếu", cô than thở đời cô khổ nên tình duyên ngang trái, cô khóc suốt đêm... Cuối thư ký tắt Kh”.
Đám cưới 10 chiếc Citroën
“Tuy Khánh không viết gì về vị hôn phu và ngày cưới, nhưng sau dò hỏi, Tuấn Trình được  biết  chồng  Khánh  là  một  nhà  buôn giàu có ở phố Hàng Ngang, 39 tuổi, đẹp trai, góa vợ và không có con. (Trong câu thơ bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi, là chỉ sự cách biệt tương đối giữa tuổi 39 của người chồng và tuổi trẻ của Khánh). Tiệc cưới rất linh  đình,  rước  dâu  bằng 10  chiếc Citroën mới. Cô dâu đeo nữ trang rực rỡ, mặc chiếc áo màu đỏ  tươi,  lộng  lẫy ngồi  cạnh người chồng mặc áo gấm xanh.
Đêm  trước hôm  cô  Khánh lên xe  hoa, Thâm Tâm tổ chức tại tòa báo Bắc Hà một tiệc  thịt  chó, uống Mai  quế  lộ, mời Trần Huyền Trân, Nguyễn Bính và Vũ Trọng Can tham dự. Họ say sưa ngâm  thơ, làm  thơ, cười đùa cho đến khuya rồi lăn ra ngủ trên đất.
Trái  với mọi dự  đoán, Khánh  rất  hạnh phúc với  chồng. Người đau khổ là Tuấn Trình -  Thâm Tâm. Vừa nhớ thương đơn phận, vừa  bị mặc cảm của người nghệ sĩ nghèo bị người yêu bỏ  rơi, lại còn bị mấy thằng bạn chế nhạo, đùa bỡn, nhất là Vũ Trọng Can.
Vì một chút tự ái văn nghệ, Tuấn Trình đã  thức  suốt  đêm, theo  lời  anh  thuật  lại, để  làm bài  thơ Hai sắc hoa  ty gôn, ký  tên TTKh, với  thâm ý cho Trần Huyền Trân và Vũ Trọng Can  tin  là  của Khánh  làm  ra để thương tiếc mối tình tan vỡ.
Muốn giữ tính cách bí mật, Tuấn Trình nhờ cô em họ chép lại bài thơ trên, dán kín bao thơ và nhờ cô này mang thư đến tòa báo.
Tất  nhiên  là  giọng  thơ  lãng  mạn  của Tuấn Trình hoàn  toàn  khác  với  lời  tâm  sự trong bức thư cuối cùng của Khánh báo tin sắp lấy chồng. Cô Khánh không biết làm thơ. Và  theo  lời Tuấn Trình, cô ghét những bài thơ của Thâm Tâm. Sau khi nhận được bức thư cuối cùng của Khánh, trong thư Khánh tỏ ý không bằng lòng Tuấn Trình đã mượn tên cô để làm thơ kể chuyện tình duyên cũ trên báo, có  thể  làm hại đến cuộc đời của cô. Trong  lá  thư phản đối đó, Khánh xưng tôi chứ không xưng em nữa. Thâm Tâm lấy lại những lời, những chữ trách  móc  giận  dữ  của  Khánh  trong  thư để  làm Bài thơ cuối cùng ký  tên TTKh, với những câu:
Trách ai mang cánh “ti gôn” ấy
Mà viết tình em được ích gì ?
***
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.
Là giết đời nhau đấy biết không?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh em viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng.
Từ nay anh hãy bán thơ anh
Còn để yên tôi với một mình”.
Rồi để đáp lại Bài thơ cuối cùng, Thâm Tâm làm bài Dang dở  tặng TTKh, cũng  là bài thơ kết thúc niềm đau của mối tình dang dở:
Nhưng anh biết cái gì xưa đã chết,
Anh càng buồn càng muốn kết thành thơ,
Mộng đang xanh, mộng hóa bơ phờ,
Đây bài thơ chót kính dâng tặng bạn'”.
Huyền  thoại  Hai  sắc  hoa  ti  gôn, sở dĩ được những tên tuổi nổi tiếng của thi ca đương  thời phụ hoạ và đứng vững lâu dài trong lòng người đọc, bởi nó chở những đớn đau chân thực của một người tình, dù viết dưới bàn  tay  trá hình Thâm Tâm.
Và cũng nhờ tài năng của Thâm Tâm mà chúng ta có được hai hình tượng mới: người ấy và hoa ty gôn. Tính mơ hồ bóng gió của người ấy và cái chết thảm khốc của Antigone ẩn  trong một  chùm hoa nhỏ, xinh như mộng, càng làm tăng thêm chất bi đát thầm lặng của tình yêu, liệm thêm sự bí mật  của những chữ TTKh.

Công  bố  tài  liệu  này,  nhà  thơ Nguyễn  Vỹ,  là  người  cùng  với  Phan Khôi, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Thị Manh Manh,  Thế  Lữ… đã  phát  triển  phong trào Thơ Mới. Nguyễn Vỹ và Mộng Sơn lập  trường phái Bạch Nga, chủ  trương cách tân thơ, chú trọng đến khía cạnh âm  nhạc  và  hình  thức  xếp  chữ  trong thơ.  Nguyễn  Vỹ  là  bạn  thân  của  Lan Khai,  Lưu Trọng  Lư,  Trương  Tửu  và trong cuốn Văn Thi Sĩ Tiền Chiến ông đã  vẽ  lại  chân  dung  35  nhà  văn, nhà thơ sinh hoạt trong không khí văn học từ đầu thế kỷ đến 1945.

Thụy Khuê
Xem thêm…

Trộm to và Trộm nhỏ!

08:02 |
Trước thời điểm xảy ra vụ việc thương tâm, trên trang cá nhân facebook của những nạn nhân này đều có dòng đăng tải trạng thái được cho là đã “chuẩn bị tâm lý trước".
“Trộm to” trong nước

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gọi thẳng: “Tham ô là ăn cắp của công làm của tư, đục khoét của nhân dân”. Vậy thì những kẻ tham nhũng đích thị là những kẻ ăn trộm. Họ ăn trộm tiền bạc, tài sản của Nhà nước và nhân dân.

Họ làm cho nền kinh tế quốc gia bị khủng hoảng, làm tăng thêm bất công xã hội, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với nhà nước.
Hành vi "ăn trộm" của những kẻ tham nhũng không chỉ “làm rầu nồi canh” mà nó còn có thể phá tan đất nước, phá tan đời sống nhân dân vì đã đến mức “ăn của nhân dân không kể thứ gì” như nhận định của Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan.

Những vụ tham nhũng rất lớn đã phát hiện ra những “bầy sâu ngàn tỷ” như sâu PMU 18, sâu Vinashin, sâu Vinalines... 
Tham ô là ăn cắp của công làm của tư, đục khoét của nhân dân (Ảnh: tienphong.vn)
Gần đây nhất là vụ bắt được Giang Kim Đạt, một “con cá lớn” (từ các báo đặt cho nhân vật này) với chức vụ không lớn (quyền Trưởng phòng Kinh doanh của một công ty thuộc Vinalines) nhưng số tiền mà anh ta chiếm đoạt của nhà nước đã là trên 18 triệu đô la (vào khoảng 400 tỷ đồng).

Qua vụ này, nhiều người dân không khỏi giật mình và tự đặt câu hỏi: Một  “kẻ trộm” chỉ thuộc loại cỡ “vừa và nhỏ” còn tham nhũng được số tiền lớn như vậy, thử hỏi những “kẻ trộm” cỡ “to và rất to” thì số tiền tham nhũng còn lớn đến đâu ?

Trong buổi tọa đàm nhân Ngày Quốc tế phòng chống tham nhũng năm 2014, Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cũng đã đánh giá:

Trong 3 năm qua, chúng ta không tụt, không tăng, nghĩa là có tính ổn định. Chúng ta không hài lòng về kết quả này và phải thấy rằng công tác phòng chống tham nhũng chưa đạt được kết quả như mong muốn là từng bước đẩy lùi” (Báo Người Lao Động).

Vâng, nếu vậy thì lời cảnh báo của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từ năm 2011 là rất đáng suy ngẫm: “Một bầy sâu là chết cái đất nước này”.

Vậy, vì sao trong nước loại “trộm to” lại có nhiều và dễ như vậy?. Phải chăng việc giám sát quản lý tài chính, tài sản còn lỏng lẻo? Phải chăng kẻ tham nhũng nghĩ rằng “chưa chắc mình đã bị bắt” và “bị bắt chưa chắc đã bị xử nặng”?

Nhà báo Lê Chân Nhân đã lên tiếng trên Báo điện tử Dân trí: Nếu không thu hồi được tiền thì chống tham nhũng sẽ thất bại.

Vì vậy, theo thiển ý của tôi, một công dân, để phòng chống tham nhũng có hiệu quả thì nhà nước phải xây dựng cơ chế quản lý kinh tế làm sao để không thể tham nhũng được (có chính sách minh bạch và giám sát, kiểm soát chặt chẽ về tài chính, tài sản).

Chúng ta có thể nghiên cứu, học hỏi cách phòng, chống và xử lí loại “siêu trộm” này của các nước tiên tiến như Singapore chẳng hạn.

Đồng thời cần xử thật nặng tội tham nhũng để răn đe. Theo quy định của Bộ luật Hình sự, Khoản 4, Điều 278 thì “Chiếm đoạt tài sản có trị giá 500 triệu đồng trở lên” có thể bị tử hình. Nhưng trên thực tế có bao nhiêu vụ thực hiện được điều này?

Ngoài ra, cần phải đưa các vụ tham nhũng lớn ra xét xử lưu động cho đông đảo nhân dân được xem, được biết mặt và lên án những kẻ “đục khoét” nhà nước, “đục khoét” nhân dân.

“Trộm nhỏ” nước ngoài
Một số kẻ như mắc “bệnh” ăn trộm, cứ thấy cái gì sơ hở của người ta là “lấy”, là “nhúp” bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Bệnh này như ngấm vào máu, dù có kẻ giàu có đến đâu cũng không bỏ được.

Vụ hai khách du lịch Việt Nam tại Thụy Sĩ bị bắt quả tang ăn trộm 3 cặp mắt kính mát (giá 300 euro/cặp) chỉ là “giọt nước” làm tràn ly.

Vì đã bấy lâu nay, chuyện một vài người Việt Nam ăn cắp vặt ở nước ngoài đã không còn xa lạ với người dân trong nước và cả các “khổ chủ” nước sở tại.

Chính vì thế mà nhiều siêu thị, cửa hàng, nhà hàng ở một số nước như Nhật Bản, Thái Lan, Đài Loan... đã đưa ra các biển “cảnh cáo” bằng tiếng Việt về nạn ăn cắp vặt ở cửa hàng của họ.

Đúng là quá xấu hổ cho những người Việt Nam chân chính khi bị bọn “đạo chích” làm nhục quốc thể.

Để hạn chế tình trạng này và lấy dần lại thể diện của người Việt Nam, một số người đã đưa ra một số biện pháp:

Thứ nhất, thành lập một trang mạng chuyên đăng ảnh để “bêu danh” những kẻ ăn cắp vặt ở nước ngoài.

Thứ hai, khi những kẻ này về nước thì phải phạt một khoản tiền lớn gọi là “Tiền rửa nhục quốc thể”, nếu là cán bộ nhà nước thì cho thôi việc ngay tức khắc (ý kiến của một nhà thơ).

Thay lời kết

Tóm lại, lý tưởng nhất là phải làm cho xã hội không còn “trộm” nữa, nhưng thiết thực hơn là phải làm hạn chế đến mức thấp nhất cả các loại “trộm”. Đặc biệt là loại “trộm khủng”.

Muốn làm được như vậy, không chỉ bằng kêu gọi, vận động, cam kết, hứa hẹn, thề thốt “không trộm” của các cá nhân, tập thể (như có đại biểu Quốc hội từng đề xuất) mà cần phải có những chính sách quản lý kinh tế chặt chẽ hơn, đồng thời cũng phải xử lý kịp thời và quyết liệt hơn bằng luật pháp với các loại “trộm” này.
Xem thêm…

Copyright ©2015
Mọi thông tin xin liên hệ: tinhhinhvietnamnews@gmail.com