Ngày cưới, nhìn cô dâu hạnh phúc đẩy chồng ngồi trên xe lăn, nhiều người cảm động rơi nước mắt.
Trong căn nhà cấp bốn ở nhờ người anh chồng cùng cha khác mẹ tại hẻm 1172, đường 30/4, phường 11, TP Vũng Tàu, chị Hoàng Thị Biển ngồi bóp chân cho người chồng bại liệt nửa dưới thân người.
Gần 30 năm qua, chị vẫn làm công việc này bằng tất cả tình yêu thương thủy chung của người vợ.
Trên chiếc giường cũ kê giữa nhà, do nằm lâu không cử động, bụng anh Nguyễn Văn Uy (chồng chị Biển) ngày một trướng to, hai chân phù nề tê nhức do máu không lưu thông.
Đêm nào chị Biển cũng bóp chân cho chồng, rồi nằm cạnh thủ thỉ động viên.
Người vợ vẫn nhớ hình ảnh ngày anh mới từ đơn vị trở về mặc bộ quân phục màu cỏ úa ngồi trên xe lăn.
Chính những câu chuyện quá khứ đầy ắp kỷ niệm đẹp đẽ ấy đã xoa dịu cơn đau mà anh Uy chịu đựng mấy chục năm qua.
Ngày nào chị Biển cũng thủ thỉ, bóp chân cho chồng
Năm 1986, mặc cho bố mẹ can ngăn, trái tim chị rung động trước đôi mắt cương nghị của người lính.
Ngày đám cưới của họ, đông đảo bạn bè đến chúc mừng. Nhìncô dâu hạnh phúc đẩy chồng ngồi trên xe lăn, nhiều người cảm động rơi nước mắt.
Họ khâm phục tình yêu chị dành cho anh nhưng không ít người nhìn chị với ánh mắt ái ngại xót xa.
Có người bạo miệng 'Con Biển đẹp đẽ mà lấy thằng què. Người lành lấy người què khác gì đôi đũa lệch'.
Chồng chị, anh Uy nguyên là thanh niên xung phong trong Chiến dịch Biên giới phía Bắc năm 1979 - 1981.
Sau những năm tháng 'giữ đất trồng rừng' ở Móng Cái, anh Uy trở về địa phương rồi lên đường nhập ngũ vào Trung đoàn 234, Quân đoàn 3 đóng quân ở Thái Nguyên.
Một lần anh cùng 4 đồng đội dựng nhà cho bộ đội ở thì bị tai nạn. Toàn bộ khối gỗ, ngói trên mái đổ ập xuống đầu khiến anh ngất tại chỗ.
Đồng đội đưa anh vào viện cấp cứu. Anh bị chấn thương não, liệt hai chi dưới.
Từ năm 1981 - 1985, anh Uy điều trị ở các bệnh viện quân đội. Năm 1986, anh xuất ngũ với thương tật mất vĩnh viễn 61% sức khỏe.
'Lúc đó, tôi cảm thấy như người đã chết, trước mắt là tương lai mù mịt. Chính trái tim nhân hậu của bà ấy đã sưởi ấm trái tim tôi, thức tỉnh tôi cần phải sống để chiến đấu với bệnh tật', anh Uy chia sẻ.
Không đứng được nhưng anh vẫn có thể ngồi trên xe lăn nhặt cho vợ bó rau, quét nhà, phơi quần áo.
Chị là trụ cột chính của gia đình về kinh tế và chỗ dựa tinh thần vững chắc để anh Uy vượt qua bệnh tật.
Con trai đầu lòng rồi cô con gái chào đời, hạnh phúc trọn vẹn hơn trong căn nhà nhỏ.
Theo chế độ thương tật của nhà nước năm 1987, anh Uy được hưởng 38.000 đồng và 13kg gạo/tháng.
Với số tiền và gạo ấy, chỉ ăn còn chưa đủ lấy gì mua sữa cho con, chữa bệnh tật cho anh Uy.
Không chịu cảnh con đói cơm, thất học, chị Biển lao vào công việc mưu sinh. Ban ngày để con ở nhà cho chồng giữ, chị đi gánh nước thuê, lượm ve chai ngày kiếm tiền đong gạo.
Năm 2004, anh Uy phát thêm bệnh lao não không ngồi xe lăn được phải nằm một chỗ. Gánh nặng chăm sóc chồng đè nặng lên đôi vai chị.
Nếu trước đây chị bế chồng lên xe lăn, rồi anh tự lăn xe, tự ăn, tự uống thì nay chị phải làm tất cả.
Công việc 'bất đắc dĩ' ấy đã 11 năm qua, dẫu nhọc nhằn nhưng chưa bao giờ chị Biển than phiền.
'Gặp hoàn cảnh như tôi ai cũng làm vậy thôi. Việc làm xuất phát từ tình yêu, tình người thì dù bẩn, khổ, khó mấy cũng làm được, tôi chẳng ngại gì cả', chị Biển cho biết.
Khi hỏi có ân hận vì lấy một người bại liệt, chị Biển không ngần ngại: 'Thiệt thòi thì có nhưng ân hận thì không. Tôi thương thì lấy, sướng khổ mình chịu, đâu phải nhà cao cửa rộng mới có hạnh phúc'.
Theo bà Lê Thị Hòa, Tổ trưởng khu phố 4, phường 11 Vũng Tàu, vợ chồng anh Uy chị Biển là một trong những gia đình đình có hoàn cảnh khó khăn nhất khu phố.
'Chúng tôi mong thành phố tạo điều kiện để anh Uy có một căn nhà riêng', bà Hòa chia sẻ.
Chị Biển ngân ngấn nước mắt: 'Ước mơ lớn nhất của tôi bây giờ là có một mái nhà của riêng mình. Lỡ mai kia anh Uy không còn nữa cũng có chỗ để ba mẹ nương thân'.

0 Nhận xét