Đó là hoàn cảnh của 3 chị em Phan Thị Vận (SN 1954), Phan Thị Vân (SN 1959) và Phan Thị Tam (SN 1961), ở tổ dân phố Thuận Hồng, phường Đức Thuận, thị xã Hồng Lĩnh, Hà Tĩnh.
Cổng vào ngôi nhà của 3 bà cũng chỉ là tắt ngang qua bụi cây hàng rào.
Bà Vận nhớ lại, khi chưa cải cách ruộng đất, bố của bà là Phan Văn Trà làm Chủ tịch UBND xã Đức Thuận (nay là phường Đức Thuận).
Do anh em ruột thịt không có ai nên cuộc sống gia đình bà thời đó rất khó khăn.
Bố làm chủ tịch xã nhưng tiền lương cũng chẳng đủ nuôi mấy miệng ăn trong nhà. Ông phải nhận thêm ruộng về cày kiếm sống.
Năm 1981, trong lần người cha đi bừa không may bị xóc răng bừa vào chân.
Do không có điều kiện đi chữa trị kịp thời, vết thương nhiễm trùng, sau đó ông Trà mất đi để lại 4 mẹ con côi cút.
Kể từ khi chồng mất, bà Âu Thị Nhị (mẹ bà Vận) luôn cố gắng làm lụng nuôi 3 con lớn lên.
Nhưng phận đàn bà, sức chẳng có nên dù cố gắng mấy cuộc sống gia đình bà luôn trong tình trạng thiếu ăn từng bữa.
Năm 1974, bà Vận (áo đen) lên đường nhập ngũ. Sau 4 năm, bà xuất ngũ trở về nhà với những vết thương và dị tật chiến tranh để lại.
Về nhà, bà Vận cùng mẹ cố gắng làm mấy sào ruộng khoán để chăm lo cho 2 em.
'Ngày cha làm chủ tịch thì cuộc sống còn đỡ vì có cha lo. Rồi lần lượt cha mất, mẹ mất nữa, 3 chị em tôi như bơ vơ...', bà Vận nói.
Đã nghèo còn gặp tai ương, năm lên 10 tuổi, cô em út Phan Thị Tam đi gánh nước bị ngã gãy 1 chân.
Còn người em gái thứ hai Phan Thị Vân cũng bị ngã bong gân ở đầu gối chân.
Tiền không có nên bà Vận không thể đưa 2 em gái đi chữa bệnh. Thời gian trôi qua, đôi chân của 2 người em gái của bà bị tàn tậtkhông thể đi lại được.
Bà Vận kể, trước đây, có lần bà đã nên duyên vợ chồng với một người đàn ông quê ngoài Bắc. Nhưng vì thương 2 em tàn tật ở nhà côi cút, bà đành 'dứt tình' để chăm sóc các em.
Năm 2004, trước tình cảnh éo le của gia đình bà Vận, UBND xã Đức Thuận đã hỗ trợ xây căn nhà tình thương để 3 người phụ nữ này có nơi ăn chốn ở.
Cũng từ đây, 3 chị em bà Vận được hưởng chế độ hỗ trợ người tàn tật.
Mỗi tháng, người em gái Phan Thị Vân bị tàn tật nặng được hỗ trợ 675.000 đồng, em út Phan Thị Tam được hỗ trợ 405.000 đồng. Còn bà Vận nuôi 2 em được hỗ trợ 180.000 đồng.
Nhưng rồi những đồng tiền lương trợ cấp chẳng thấm tháp vào đâu bởi cứ dăm bữa nửa tháng, bệnh tuổi già hành hạ khiến cuộc sống 3 người thêm khó khăn.
Hơn 40 năm qua, 2 người em ốm đau, tàn tật không làm gì được, người chị cả một mình gánh vác nỗi lo cơm áo gạo tiền nuôi cả 3 chị em.
Nghèo đói cứ bám lấy gia đình họ nên cả 3 người ai cũng gầy, gốc hác như những bộ xương khô. Bà Vận bây giờ cao chỉ khoảng 1m, nặng khoảng 30kg.
Nhất là bà Vân, căn bệnh quái ác đã rút xương khiến bà suy yếu trầm trọng. Chân tay bà giờ chỉ còn như da bọc xương.
Đã hàng chục năm trôi qua, bà chỉ ngồi một chỗ trên giường. Mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào người chị cả chăm sóc.
Trong căn nhà nhỏ không điện, không vật dụng hiện đại, 3 chị em bà Vận vẫn sống và đùm bọc nhau bằng tình thương.
Hàng ngày, bà Vận chỉ ra khỏi nhà khi đi lên rừng kiếm củi về nấu ăn.
Có những tháng mưa dầm, củi không đi lấy được, 3 chị em bà Vận chỉ lủi thủi trong nhà nấu cơm lên rồi chan nước mắm ăn cho qua bữa.
Bà Vân kể, ăn khổ chỉ toàn rau và nước mắm lâu rồi cũng thành quen. Giờ mua cá thịt hay đồ tanh gì thì bà không thể ăn được vì ăn xong lại đau bụng.
Ngôi nhà như nhà hoang không có người ở, mạng nhện giăng khắp nơi.
Ông Nguyễn Tất Cương, Phó Chủ tịch phường Đức Thuận cho biết: 'Hoàn cảnh 3 chị em bà Vận đặc biệt khó khăn.
Mong các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ để 3 người phụ nữ này có được cuộc sống tốt hơn nữa'.

0 Nhận xét